Sau Khi Chia Tay Học Bá Nghèo


Chương 5

11

Hôm sau, tôi bị bố tôi gọi điện về nhà, cúi gằm mặt nghe ông trách mắng, giọng điệu tiếc rèn sắt không thành thép:

“Phó Tễ có gì không tốt? Gia thế, tướng mạo, năng lực đều thuộc hàng nhất đẳng.”

“Con vô cớ chia tay người ta, nó cũng không để bụng, ngược lại còn giúp đỡ nhà mình đủ đường.”

“Hơn nữa, ngoài Phó Tễ ra, còn ai chịu nổi tính khí thất thường của con? Khương Khương, con cũng lớn rồi, không thể cứ như trẻ con mãi được…”

Tôi càng nghe càng thấy khó chịu.

Mọi người đều nói tôi tùy hứng.

Nói tôi ham chơi, không chuyên tâm, không nghe theo sự sắp xếp của gia đình vào công ty, cũng chẳng làm việc gì ra hồn, tốt nghiệp một năm rồi mà vẫn ăn chơi dựa vào tiền của gia đình.

Nói tôi là một đứa con nhà giàu điển hình.

Tôi rất tủi thân.

Không phải tôi không muốn vào công ty.

Nhưng chị dâu lại hẹp hòi, tôi vừa mới nhậm chức đã bóng gió nói tôi không nên nhòm ngó đến đồ của anh trai.

Để không muốn xảy ra mâu thuẫn với anh trai, tôi mới chủ động từ chức.

Tôi cũng đâu phải không có việc gì làm.

Từ khi học đại học, tôi đã vẽ truyện tranh kiếm tiền, thu nhập và danh tiếng đều không nhỏ.

Chỉ là công việc này, trong mắt bố tôi và Phó Tễ, vẫn không phải là việc chính đáng.

Ông luôn cảm thấy tôi bị nuông chiều hư hỏng.

Phó Tễ luôn coi thường tôi.

Tôi biết hết.

Mọi yêu cầu tôi nói với Phó Tễ, anh ấy đều bỏ ngoài tai, suy cho cùng, anh ấy chưa bao giờ tôn trọng tôi.

Trong mắt anh ấy, tôi trẻ con, ngốc nghếch, chỉ là một đứa trẻ hư, không xứng có được nhân cách bình đẳng với anh ấy.

Tôi thực sự rất ghét điều đó.

Sau khi bị bố tôi mắng cho một trận, lại nhớ đến vẻ mặt lạnh lùng ra lệnh của anh ấy, tôi càng muốn chia tay.

Tôi hít sâu một hơi, vừa định lựa lời nhắn tin chia tay thì nhận được điện thoại của kẻ tử địch.

Cậu ta rủ tôi đi chơi.

12

Kẻ tử địch, Lâm Hựu, cũng là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã đánh nhau chí chóe với tôi.

Cậu ta và tôi cũng giống nhau, trong nhà đều có một người anh trai, không thể kế thừa gia nghiệp, cũng chẳng có chí hướng làm việc gì khác, bị người trong giới gọi đùa là “nhị tổ ăn chơi”.

Khi tôi đến quán bar, cậu ta đang trêu chọc bartender ở quầy, thấy tôi thì ném lại năm trăm tệ, xua tay bảo cô em kia đi.

“Học bá nghèo khó biến thành thái tử Phó gia, Thẩm Khương Khương, cậu giỏi thật đấy.”

Lâm Hựu rót cho tôi một ly rượu, cảm khái nói:

“Lần này, chắc bố cậu phải cung phụng cậu lên ấy chứ.”

“Là cung phụng Phó Tễ ấy, không phải tôi.”

Tôi chán nản nhấp một ngụm rượu:

“Bố tôi biết tôi muốn chia tay với anh ta, suýt nữa thì đánh gãy chân tôi.”

“Cậu muốn chia tay?”

Lâm Hựu cũng ngạc nhiên: “Đầu óc cậu bị lừa đá à?”

“… Cậu không hiểu đâu, anh ta giỏi giang quá, căn bản không hiểu một con cá muối muốn sống thế nào.”

Tôi trưng ra vẻ mặt đau khổ:

“Tớ thấy tớ hợp với cậu hơn, hai đứa mình cùng nhau thức đêm chửi rủa mấy ngôi sao lưu lượng.”

Lâm Hựu cười:

“Lúc trước cậu theo đuổi anh ta, đâu có nói thế.”

“Thì bây giờ hối hận rồi còn gì!”

Tôi thở dài:

“Lúc trước thích bao nhiêu, bây giờ hối hận bấy nhiêu.”

“Nếu cho tôi thêm một cơ hội nữa, tôi nhất định sẽ trốn thật xa, không dây dưa nửa xu với anh ta nữa.”

Tôi mải mê lải nhải, nhất thời không để ý đến vẻ mặt kỳ quái của Lâm Hựu trước mặt.

Nghe cậu ta ho khan một tiếng, nói:

“Còn có chuyện khiến cậu hối hận hơn đấy.”

“Thẩm Khương Khương, cậu quay đầu lại đi.”

Tôi không hiểu gì, bèn quay đầu lại.

Thấy Phó Tễ đang ngồi ở một góc không xa.

Ánh mắt đen láy chăm chú nhìn tôi, không hề rời đi, vừa vặn chạm phải ánh mắt tôi.