Chương 12
15. Kết cục
Năm Thuận Khánh thứ bốn mươi mốt.
Đại hoàng tử làm phản, bị Hi công chúa chém dưới ngựa.
Hoàng đế đau buồn khôn nguôi, nghe theo lời thỉnh cầu của triều thần, lập thái tử.
Tam hoàng tử phẩm hạnh tốt đẹp, được tiến cử làm thái tử.
Năm sau.
Đại Hoang, phía tây.
Nữ quan phủ Hi công chúa tìm được một loại cây trồng năng suất cao, giải quyết nạn đói.
Nam bộ gặp lũ lụt.
Hi công chúa đích thân đến phương nam, sống cùng dân, xây dựng đê điều, may mắn tìm được một loại cây trữ nước giữ đất.
Cùng năm, thái tử cấu kết quan lại, bán quan buôn tước, vơ vét hàng vạn lượng bạc.
Thái tử bị phế truất, giáng làm thứ dân.
Hoàng đế bệnh nặng.
Triều thần ủng lập Nhị hoàng tử làm tân thái tử.
Nhị hoàng tử từ chối không nhận, thẳng thắn nói: “Chỉ là không muốn làm.”
Hoàng đế bất lực, vừa lúc Hi công chúa ôm một đứa bé vào điện, nói, đứa bé này chính là con ruột của hoàng đế lưu lạc dân gian.
Hoàng đế kinh ngạc.
Sau khi nhận thân bằng máu, Tứ hoàng tử trở về tông tộc, được lập làm tân thái tử.
Năm Thuận Khánh thứ bốn mươi tư, hoàng đế băng hà.
Tân thái tử kế vị, đổi niên hiệu Vĩnh Nhật, Hi trưởng công chúa buông rèm nhiếp chính.
Không ai dám bàn luận.
Năm Vĩnh Nhật thứ hai, nữ quan phủ Hi trưởng công chúa nhậm chức tể tướng.
Thanh liêm công chính, được dân chúng kính yêu.
Sử chép, người tên Bạch Lê, nghi là người tình của Hi Đế.
…
Năm ta hai mươi chín tuổi, Vệ Ngọc Sơn vào kinh.
Ba năm sau gặp lại, dung mạo hắn không đổi.
Nhưng cách phục sức đã khác.
Sau tai tết một bím tóc nhỏ, trên cổ đeo vòng răng sói, áo xống hở hang lố lăng, thật không đoan chính.
Khoảnh khắc hắn xuất hiện, ta nghe thấy không ít quý nữ nuốt nước miếng.
Đương nhiên cũng có cả nam nhân.
Có công chúa ưu tú như ta làm gương, ngày càng nhiều quý nữ có hành vi “phóng túng”, khiến nhiều nam nhân bất mãn.
Nhưng vì có ta đứng đầu, không ai dám mắng nhiếc trước mặt, chỉ dám sau lưng xỉa xói.
Quá trình nghị hòa vô cùng thuận lợi.
Chỉ là Vệ Ngọc Sơn cứ nhìn chằm chằm ta.
Khiến ta thấy gai người.
Đêm đó, Ưng tộc liền đưa hoàng tử đến giường ta.
Ta cho hắn một bạt tai.
Cảm giác thật quen thuộc.
Ta nói: “Đây là truyền thống của thảo nguyên các ngươi? Đưa cả hoàng tử đến làm nam sủng?”
Vệ Ngọc Sơn cọ cọ vào tay ta nói: “Nếu có truyền thống này, ta đã sớm đến rồi.”
Ta: “…”
[Ha ha ha ha ha ha ha.]
[Công chúa không biết đâu, nam phụ tự mình đề xuất đến làm con tin đấy.]
[Công chúa: Thời đại thay đổi rồi, lại có người tranh nhau làm diện thủ.]
Công bằng mà nói, ta nguyện ý nhận lấy.
Hiểu lầm giữa ta và Vệ Ngọc Sơn đã được giải quyết từ ba năm trước rồi.
Ngày đó.
Thị nữ nói, ngoài phủ công chúa có người bán kẹo hồ lô.
Hắn nói, trước đó có một vị công tử đuổi theo hắn đòi mua kẹo hồ lô.
Nhưng lúc đó hắn chỉ còn một cây, hẹn vị công tử kia hôm khác làm lại rồi mang đến, sau đó vợ hắn bị bệnh nên chậm trễ mấy ngày.
[Cho nên, lúc trước nam phụ đuổi theo người bán kẹo hồ lô? Rồi tiện đường ghé thăm vị hôn thê hấp hối?]
[Đây là chuyện người có não làm à?]
[Đàn ông khi yêu mà!]
[Bộ ngươi không thấy hả, lần đầu hắn thấy công chúa, nước miếng chảy cả ra đất kìa!]
[Ta không hứng thú với nữ tử Trung Nguyên ~ Đồ béo âm dương quái khí.jpg.]
Lúc này, Vệ Ngọc Sơn đang lải nhải không ngừng trước mặt ta.
“Chuyện ba năm trước, ta nhất định phải nói rõ với người.”
“Ta thừa nhận lúc đầu tiếp cận người là có ý đồ khác, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện phản bội người…”
[Công chúa hình như hồn bay phách lạc rồi.]
[Nam phụ luyện những lời này ba năm trời, công chúa một chữ cũng không lọt tai, ha ha ha ha ha.]
Đôi môi đỏ thẫm của Vệ Ngọc Sơn khép mở, thật ồn ào và quyến rũ.
Ta nắm lấy sợi dây chuyền của hắn, kéo hắn đến trước mặt.
Ngay khi sắp hôn lên, dòng chữ trước mặt “ào ào” hiện ra.
Một loạt bình luận náo nhiệt.
Đột nhiên, ta thấy một dòng chữ đặc biệt rõ ràng:
[Đã phát hiện ý chí thế giới, đóng hệ thống bình luận.]
Dòng chữ ồn ào im bặt, chỉ còn lại vài lời không cam tâm.
[Có gì mà VIP như ta không được xem sao!]
Một lát sau, trước mặt ta trở nên yên tĩnh.
Vệ Ngọc Sơn hỏi ta: “Sao vậy?”
Ta cười nói: “Không có gì.”
“Chỉ là đuổi mấy thứ nhỏ nhặt đi thôi.”
(Toàn văn hoàn).