Sau Khi Hòa Ly, Ta Nuôi Một Nam Sủng


Chương 9

11

Nhất thời đao quang kiếm ảnh.

Bọn thích khách không ngờ, lại có một đội hộ vệ đột nhiên xuất hiện.

Điều khiến ta bất ngờ là Vệ Ngọc Sơn không hề giả vờ yếu thế, ngay khi thích khách xuất hiện, hắn đã dùng dao găm không biết lấy từ đâu ra, chém giết mấy người.

Khi hắn phân tâm tìm ta, ta đã được thị vệ bảo vệ, đứng ở nơi an toàn.

Ta lạnh lùng nhìn hắn muốn đến gần ta, nhưng lại phải triền đấu với thích khách.

Thị vệ của ta cũng coi hắn là địch, khiến hắn nhất thời không thể phân thân.

Hắn hiển nhiên đã hiểu ra.

“Triệu Hi!”

Hắn gọi tên ta, ta lạnh lùng quay mặt đi.

Không ngờ Vệ Ngọc Sơn đột nhiên gầm lên một tiếng.

Hắn dùng dao găm rạch một nửa cổ một thích khách, máu tươi văng tung tóe.

Vệ Ngọc Sơn gào thét, tiễn từng thích khách xuống gặp Diêm Vương.

Thủ đoạn của hắn tàn nhẫn, sức mạnh phi thường khiến thị vệ không dám tiến lên.

Chưa đến một nén nhang.

Khắp nơi đã là thi thể thích khách.

Không một ai sống sót.

Thật là hỏng việc của ta.

Hắn từng bước tiến về phía ta.

Thị vệ chắn trước mặt ta, vung kiếm chỉ vào hắn.

Nhưng hắn như không thấy, vẫn bước tới.

Dao găm bị hắn vứt sang một bên.

Ánh mắt hắn vẫn đặt trên người ta, sát ý khát máu đã biến mất, ngoan ngoãn như trước kia.

Hắn nói: “Công chúa, ta không cùng bọn chúng.”

Hắn cố gắng giải thích: “Ta lừa bọn chúng thôi, ta chưa từng muốn người bị bắt đi thật.”

[Ha ha ha, đáng đời nam phụ lắm mồm, bị vợ nghe thấy!]

Nhưng điều đó không còn quan trọng.

Hắn nghĩ gì cũng chẳng liên quan đến ta.

Kẻ bỏ ta mà đi, ngày hôm qua không giữ.

Câu này, cũng hợp với hắn.

“Vệ Ngọc Sơn, hay ta nên gọi ngươi là Xích Na?”

Sắc mặt Vệ Ngọc Sơn lập tức trầm xuống.

Hắn thu lại vẻ cà lơ phất phơ, nói: “Xem ra công chúa điện hạ đã sớm biết rồi?”

Ta không phủ nhận.

Ngày đầu tiên biết được từ đám chữ của tinh quái, ta đã phái người đi điều tra.

Đường xá xa xôi, rất lâu sau mới nhận được tin tức.

Ngay khi nhận được tin, ta liền vào cung tìm phụ hoàng.

Mỗi vị hoàng tử trưởng thành của Ưng tộc thảo nguyên đều dẫn dắt đội ngũ của mình, trấn thủ một vùng đất.

Dù chúng ta đã đình chiến với Ưng tộc từ lâu, nhưng không thể bỏ qua cơ hội chiếm lợi này.

Vệ Ngọc Sơn xé bỏ lớp ngụy trang, từng bước ép sát.

Hắn dễ dàng bẻ gãy lưỡi kiếm.

[Nam phụ đúng là vỡ bình vỡ lọ, lộ thân phận rồi định bắt cóc vợ luôn à?]

[Ngầu đét, hít hà.]

[Ngầu cái đầu nhà ngươi, ghê chết đi được, may mà vừa nãy che hết rồi.]

Ta vội nói: “Điện hạ Xích Na nếu không nhanh chóng về nhà, có khi nhà cũng không còn đâu.”

Vệ Ngọc Sơn làm như không nghe thấy.

Mấy thanh kiếm đã đâm vào người hắn, nhưng hắn vẫn như không có chuyện gì.

Bọn thị vệ và ta đều bị dọa sợ đến mức khiếp đảm. Ta hô lớn: “Vệ Ngọc Sơn!”

Trong đáy mắt Vệ Ngọc Sơn phản chiếu vẻ mặt kinh hoàng của ta. Hắn như chợt bừng tỉnh, vội vàng dừng tay.

[Dọa vợ sợ mất mật, cún con ha ha ha ha!] [CP “Nhật Chiếu Ngọc Sơn” tôi đu!]

Cuối cùng Vệ Ngọc Sơn cũng rời đi. Trước khi đi, hắn nói:

“Điện hạ, chúng ta sau này còn gặp lại.”

12

Trước khi Vệ Ngọc Sơn về thảo nguyên, đã đòi lại tín vật mà mẹ hắn đưa cho nữ chính.

Ưng tộc coi trọng ước định.

Đám tinh quái nói rằng hắn đến Trung Nguyên là để nói rõ với Bạch Lê, giải trừ hôn ước.

[CP “Lê Hoa Mãn Sơn” chính thức tan rã.]

Lúc nhìn thấy những dòng chữ này, trong lòng ta không gợn sóng chút nào.

Ta đến địa lao của phủ công chúa thăm Lăng Vũ.

Hắn bị trói trên giá.

Khoảnh khắc thấy ta, ánh mắt hắn tràn ngập sự phẫn hận.

Hắn run giọng chất vấn ta: “Triệu Hi, vì sao ngươi lại đối xử với ta như vậy!”

Mười ngón tay hắn bị kẹp, mấy ngón đã biến dạng.

Bàn tay vẽ tranh mà hắn từng tự hào, sau khi Lăng gia sụp đổ, hắn đã thề sẽ không cầm bút nữa.

Giờ thì, hắn triệt để không cần vẽ nữa rồi.