Chương 11
Chu Dương thì vô tư không biết, tự tiện bước vào nhà, bắt đầu bày đồ ăn ra bàn:
“Anh không biết em thích ăn gì nên mua mỗi thứ một ít. Em ăn cay được không? Có thích đồ Tứ Xuyên không…”
“Vương Sơ Vũ, qua đây ăn cơm đi.”
Thẩm Quan đột nhiên đá một thùng rác lăn đến, tiếng động lớn khiến cả phòng giật mình.
Anh mím môi, không nói lời nào, cầm từng hộp đồ ăn mà Chu Dương mang đến, đổ hết vào thùng rác.
Chu Dương sững sờ, vừa tức giận vừa kinh ngạc, chuẩn bị nổi đóa.
Nhưng trước khi anh ta kịp phản ứng, Thẩm Quan đã túm lấy cổ áo anh ta, tung một cú đấm mạnh.
…..
Nửa tiếng sau, với gương mặt bầm tím, Chu Dương gọi cảnh sát, yêu cầu Thẩm Quan bồi thường phí chữa trị và tổn thất tinh thần.
Cuối cùng, dưới sự hòa giải của cảnh sát, tôi phải rút ví ra 2.000 tệ để chấm dứt trò hề này.
Cánh tay của Thẩm Quan chỉ bị thương nhẹ, không nghiêm trọng.
Anh cúi đầu, khẽ xoay cổ tay, gương mặt tối sầm, khiến người ta bất giác thấy căng thẳng.
“Em và hắn ta quen nhau bao lâu rồi?”
Giọng chất vấn của anh làm tôi lập tức nổi giận:
“Đây là lý do anh ra tay sao? Anh không thể bỏ được cái thói thiếu gia của mình à? Chuyện gì cũng phải dùng nắm đấm để giải quyết sao?
“Nếu vừa nãy tôi không cản lại, giờ anh đã ngồi trong đồn công an rồi đấy!”
Thẩm Quan vẫn chưa nguôi giận, phản bác:
“Hắn đến tận cửa quấy rối em, chẳng lẽ anh phải đứng nhìn mà không làm gì sao?
“Vương Sơ Vũ, dù chúng ta đã chia tay, em cũng không nên để ý đến loại ngốc đó chứ!”
“…”
Tốt, tốt lắm. Anh ta còn mặt mũi mang chuyện chia tay ra để nói.
Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi chỉ vào thùng rác bốc mùi bên cạnh:
“Trước tiên anh mang cái đống này đi đổ đã.”
Thẩm Quan dù vẫn giận nhưng cũng biết nghe lời. Anh xách túi rác đi ra ngoài. Ngay khi anh bước chân ra khỏi cửa, tôi lập tức đóng cửa, khóa trái:
“Anh cũng đừng quay lại nữa.”
“…”
10
Chưa đến nửa đêm, trời bỗng đổ mưa lớn, từng cơn ào ào như trút nước.
Tôi nằm trên giường trằn trọc, không tài nào ngủ được.
Ngày trước, phía sau Thẩm Quan luôn có tập đoàn Thẩm thị, chuyện gì cũng có người lo liệu. Nhưng tôi chỉ là một người bình thường, nếu anh thực sự xảy ra chuyện gì, tôi sợ mình chẳng đủ sức bảo vệ anh.
Đột nhiên, tôi nhận ra mình đã quen với việc vô thức bảo vệ anh.
Ngày trước, anh đã không biết bao nhiêu lần đứng ra bảo vệ tôi.
Anh từng buộc kẻ quấy rối tôi trong trung tâm thương mại phải công khai xin lỗi, ép những kẻ trốn nợ trả tiền đầy đủ, thậm chí có lần, chúng tôi đã cùng nhau cứu một bé gái bị bắt cóc, và anh không ngần ngại đánh kẻ buôn người đến mức bỏ chạy không kịp.
Tôi khẽ kéo rèm, nhìn ra ngoài xem anh có còn ở đó không.
Thẩm Quan ngồi co ro bên rìa bãi cỏ, cả người ướt sũng, trông yếu ớt và đáng thương vô cùng.
Tôi vội vàng chạy xuống, mở ô che lên đầu anh:
“Anh ngốc à? Không biết vào hành lang mà trú sao?”
Nước mưa theo đường nét khuôn mặt anh chảy xuống, làm nổi bật làn da trắng mịn như ngọc.
Anh hờn dỗi quay mặt đi, giọng khàn khàn:
“Chẳng phải em không cần anh nữa sao? Đừng quan tâm đến anh.”
“Muốn đi thì đi xa một chút, đừng để tôi mở cửa sổ ra là thấy anh.”
“Được, tôi đi.”
Anh khập khiễng bước đi trong màn mưa, từng bước, từng bước… càng lúc càng chậm lại.