Chương 8
“…”
Tôi thấy mình thật tủi thân.
Người mình thích đã không theo đuổi được, lại còn làm trò cười trước mặt anh.
Tôi lí nhí giải thích lộn xộn:
“Tôi định kết bạn với Tôn Vĩ, nhưng lỡ thêm nhầm anh. Sau đó phát hiện nên đã xóa, xin lỗi.”
Thẩm Quan cười không nhịn được:
“Anh không hề chế giễu em, cũng không cố ý đùa giỡn em.
“Thấy em cố gắng tìm hiểu sở thích và thời gian biểu của anh, anh rất vui.”
Nụ cười anh dịu dàng, ánh mắt chứa đựng sự cưng chiều.
Anh nhẹ nhàng bế tôi lên, đặt lên bàn bóng bàn.
Hai chân tôi đung đưa bên dưới, ngẩng đầu lên liền bắt gặp đôi mắt của anh.
Hàng mi dài cong như quạt, đôi mắt đẹp đầy tình cảm.
Gió thoảng qua, tiếng ve râm ran trong sân trường, phía sau có người ghi bàn trong trận bóng, cả sân reo hò phấn khích.
Tay anh vẫn đặt hai bên eo tôi, không buông ra.
“Vương Sơ Vũ, em biết điều hạnh phúc nhất là gì không?”
“Là gì?”
Tôi căng thẳng đến nín thở, tóc mái khẽ phất qua mặt, ngưa ngứa đến lạ.
Anh cúi xuống, trán chạm vào trán tôi:
“Khi bạn thích một cô gái, không biết phải tỏ tình thế nào, và rồi phát hiện ra cô ấy lại đi theo đuổi mình.”
7
Thẩm Quan kể rằng, vào năm nhất, trong buổi huấn luyện quân sự, tôi đã hát bài “Thất Lý Hương” – bài hát mà anh yêu thích nhất.
Chúng tôi trở thành mối tình sét đánh của nhau.
Anh đưa tôi đến những quán ăn vỉa hè nhỏ, uống nước chanh mát lạnh mà tôi mua từ Mixue, và khi đi du lịch, anh mỉm cười nhìn tôi vui vẻ mặc cả với các tiểu thương.
Tôi luôn nghĩ chúng tôi giống nhau.
Cho đến khi anh tặng tôi một bộ trang sức Bvlgari làm quà sinh nhật, thái độ nhẹ nhàng như không:
“Chỉ là thấy nó hợp với màu da của em thôi.
“Nếu không thích, chúng ta có thể đi chọn kiểu khác.”
Lúc đó tôi mới biết, gia thế của anh vượt xa trí tưởng tượng của tôi.
Chiếc Volkswagen mà anh lái đến trường, giá trị hơn hai trăm triệu, lại là chiếc xe tầm thường nhất trong garage nhà anh.
Trong khi đó, tôi tiết kiệm hai tháng tiền sinh hoạt mới mua được cho anh một chiếc dao cạo râu ra hồn.
Anh nói, tấm lòng của tôi là điều quan trọng nhất, làm bạn gái của anh không cần phải tiết kiệm.
Nhưng tôi không thể tặng anh một cọng cỏ ven đường và gọi đó là “tấm lòng”, cũng không muốn lúc nào cũng tiêu tiền của anh.
Sau khi tốt nghiệp, tôi bị cuộc đời vùi dập hết lần này đến lần khác, và cuối cùng phải chấp nhận thất bại.
Nếu không phải tập đoàn Thẩm thị phá sản, thiếu gia Thẩm Quan rơi xuống trần gian, có lẽ cả đời này chúng tôi cũng không gặp lại nhau.
Tôi liếc nhìn điện thoại, một tin nhắn từ Chu Dương hiện lên:
“Này, tối nay ăn gì vậy?”
Tự dưng tôi thấy khó chịu vô cùng.