Chương 4
“Hồi trước tôi chỉ hôn cô một cái, mặt cô đã đỏ bừng lên rồi…”
Mặt tôi lập tức nóng ran, lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ Thẩm Quan đã phát hiện ra rồi?
Nhân vật nam trong những bức vẽ kia, chính là lấy anh làm nguyên mẫu.
Ba năm chia tay, tôi vẫn nghĩ mình đã quên được anh.
Nhưng mỗi khi vẽ, hình bóng anh lại vô thức xuất hiện; nhìn thấy ai đó trên mạng dùng ảnh đại diện giống anh, tôi sẽ ngây người mất mấy phút.
Những ký ức ấy đã cắm rễ sâu trong tim, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến lòng gợn lên hàng ngàn con sóng.
Sóng tan, chỉ còn đọng lại một vị đắng.
Thẩm Quan tưởng tôi giận, vội thu lại nụ cười bất cần, nhẹ giọng nói:
“Đừng giận mà, xin lỗi, là tôi không đúng.”
Tôi giật lại xấp tranh, thầm nói:
“Về sau không có sự cho phép của tôi, anh không được tùy tiện động vào đồ của tôi.”
“Được.”
“Đi tắm trước đi.”
“Được.”
Thẩm Quan có vẻ ngoan ngoãn hẳn, đi thẳng tới tủ giày, nhìn qua một lượt rồi hỏi:
“Có dép nam không?”
Tôi vẫn còn chìm trong cảm xúc ban nãy, liền buột miệng:
“Tôi sống một mình, làm gì có dép nam!”
Không hiểu sao, anh thở phào nhẹ nhõm.
Khóe môi khẽ nhếch, anh ngẩng đầu nhoẻn miệng cười với tôi:
“Không có thì tốt… À không, ý tôi là không có cũng không sao, tôi không đi cũng được.”
“…”
Nhân lúc anh đi tắm, tôi chạy ra siêu thị gần nhà mua mấy món đồ dùng cho nam.
Vừa về đến nhà, đúng lúc anh từ phòng tắm bước ra.
Anh vừa lau tóc, vừa quấn khăn tắm quanh eo. Nửa thân trên ướt sũng, những giọt nước từ tóc chảy xuống ngực, dọc theo eo rồi thấm vào khăn tắm.
Tôi từng thấy anh không mặc gì, biết thân hình anh rất đẹp.
Vậy nên tôi không thể tỏ ra như chưa từng thấy.
Nhưng cũng không thể tỏ ra quen thuộc, nếu không sẽ khiến anh nghĩ tôi luôn nhớ nhung thân hình đó.
Tôi bình tĩnh quay mắt đi chỗ khác, giọng nói có chút bực bội:
“Sao lại dùng khăn tắm của tôi?”
“Hả? Tôi chỉ thấy mỗi cái này, mà tôi cũng không có đồ để thay, nên đành dùng nó che tạm thôi.”
Anh trông như bị ấm ức, đôi mắt ươn ướt, giống hệt một chú chó nhỏ đáng thương.
Giọng tôi bất giác dịu lại:
“Thôi, cởi ra đi, tôi mua đồ ngủ cho anh rồi.”
“Được.”
Thẩm Quan ngoan ngoãn đáp, rồi tiện tay tháo nút khăn tắm ra.
Động tác của anh tao nhã và tự nhiên đến lạ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh đã gần như để trần đứng trước mặt tôi.
4
Tôi hét lên, hoảng hốt quay người lại, lưng hướng về phía anh:
“Anh làm gì vậy?!”
“Không phải cô bảo tôi cởi ra sao?”
Giọng anh hơi ngập ngừng, rồi bước mấy bước tới gần tôi, đứng ngay phía sau lưng.
Sau đó lại dùng cái giọng ấm ức đầy tội nghiệp:
“Vương Sơ Vũ, em hung dữ với anh quá.”
Hơi thở ấm áp phảng phất mùi hương hoa dành dành từ dầu gội quấn lấy tôi.
Chưa kịp phản ứng, Thẩm Quan đã từ phía sau ôm chặt lấy tôi.
Anh vùi đầu vào cổ tôi, hàng mi còn ướt nước, giọng nói khàn khàn như nghẹn lại:
“Chia tay em không lâu, bố anh qua đời. Thật ra trước đó ông đã được chẩn đoán mắc ung thư.
“Anh một mình tiếp quản cả một doanh nghiệp lớn,
chẳng hiểu gì, bị người ta ức hiếp và tính kế khắp nơi.
Sau khi công ty phá sản, mẹ và em gái chịu không nổi cú sốc, đã được dì đón về quê dưỡng bệnh.
“Giờ anh nợ nần chồng chất, gần như muốn nhảy lầu rồi. Không một ai quan tâm anh sống chết thế nào, ngoài em ra, anh chẳng còn gì cả…”
Tôi chưa từng thấy Thẩm Quan yếu đuối như vậy. Anh ôm chặt đến mức tôi không dám cử động, cả người căng cứng vì hồi hộp.