Chương 6
5
Hồi đó, tôi vừa gặp Thẩm Quan đã rung động.
Cô bạn cùng phòng ngủ tầng trên, A Mộc, kinh ngạc hỏi tôi:
“Vương Sơ Vũ, cậu có biết anh ta là ai không? Cậu có biết nhà anh ta giàu cỡ nào không?”
Tôi rất ít khi hỏi người khác giàu hay nghèo, bởi lẽ… mọi người đều giàu hơn tôi.
Hồi đó tôi từng thấy chiếc xe mà anh lái đến trường, chỉ là một chiếc Volkswagen bình thường.
Tôi quyết định bắt đầu từ bạn cùng phòng của anh để tiếp cận từ bên trong.
“A Mộc, cậu có WeChat của bạn cùng phòng Thẩm Quan không? Chuyển cho tớ đi.”
“Được, để tớ hỏi xem.”
Không lâu sau, A Mộc chuyển danh thiếp WeChat của người có biệt danh là “S” cho tôi. Kết bạn xong, tôi vào thẳng vấn đề:
“Chào cậu, mình là Vương Sơ Vũ. Thẩm Quan ở cùng phòng với cậu đúng không?”
“Ừ.”
“Mình thích anh ấy, muốn theo đuổi, cậu có thể cho mình biết một chút về sở thích của anh ấy không?”
Đối phương trả lời hơi chậm, dòng “Đang nhập…” hiện rất lâu, cuối cùng cũng đáp lại:
“Được.”
Mặc dù chỉ trả lời ngắn gọn, nhưng cậu ta cũng khá hợp tác.
Tôi hỏi được thời khóa biểu lớp của Thẩm Quan, sau đó giả vờ đi dự thính tiết học.
Người nổi bật như Thẩm Quan, vậy mà chỗ ngồi cạnh anh thường xuyên để trống.
Ban đầu, tôi chỉ lặng lẽ ngồi ở hàng ghế phía sau anh, thỉnh thoảng chuyển lên ngồi trước. Sau khi quen thuộc hơn, anh bắt đầu chủ động chào tôi, và tôi nhân cơ hội ngồi bên cạnh.
Giữa lớp học đông nghịt người, quạt trần mùa hè kêu ù ù.
Tôi len lén nhìn anh, hết lần này đến lần khác.
Đôi tay anh thon dài, xương ngón rõ ràng, cằm góc cạnh tạo nên đường nét khuôn mặt đẹp hoàn hảo.
Anh thật sự rất đẹp trai. Lúc ghi chép, lưng anh thẳng tắp, cây bút chì đen để lại tiếng sột soạt trên trang vở.
Tôi chống cằm, ngẩn ngơ nhìn anh mà không hề nhận ra.
Hình như anh cảm nhận được điều gì đó, khóe môi khẽ cong lên, nghiêng đầu hỏi:
“Cậu gì ơi, trên mặt tôi có gì à?”
Tôi vội vàng thu ánh mắt lại, mặt đỏ bừng.
Người bạn có biệt danh “S” kia rất tận tình, thường xuyên cung cấp tin tức cho tôi: Thẩm Quan tự học ở đâu, khi nào chơi bóng rổ ở sân trường, lúc nào đến nhà ăn để có thể vô tình gặp anh.
Thông tin chính xác đến mức khiến tôi nghi ngờ liệu cậu ta có theo dõi Thẩm Quan mỗi ngày không.
Thậm chí có lúc tôi không hỏi, cậu ta cũng chủ động báo cáo.
Cậu ta giúp đỡ tôi nhiệt tình đến vậy, tôi cảm thấy không thể không cảm ơn, dù cuối cùng tôi có thành công hay không.
Tôi luôn lưu tên cậu ta trong danh bạ là “Bạn cùng phòng Thẩm Quan”.
Nghe nói tên cậu ta thường bị viết sai, vì muốn tỏ lòng tôn trọng, tôi định hỏi kỹ xem cậu ta tên “Tôn Vĩ” hay “Tôn Huy”.
“Tên cậu viết thế nào vậy? Tớ chưa kịp sửa ghi chú.”
“Thẩm Quan.”