Tôi Nuôi Thiếu Gia


Chương 16

“Trời ơi, bé mèo xanh trắng đáng yêu quá đi! Mua~ mua~

“Bé tên gì vậy? Dì sẽ mua thật nhiều đồ ăn và thức uống cho bé nhé! Mua~ mua~”

Đậu Đậu vừa ăn xong thức ăn cho mèo, bỗng nhiên nấc lên một tiếng.

Thẩm Quan tỏ rõ vẻ bài xích với Giang Vãn Dư, lạnh lùng nói:

“Vương Sơ Vũ, nhà có hai phòng ngủ, tối nay ngủ thế nào đây?”

Ba người chúng tôi nhìn nhau, biểu cảm mỗi người một kiểu.

Giang Vãn Dư lên tiếng:

“Tôi là khách, đương nhiên nên ngủ ở phòng phụ rồi.”

Thẩm Quan nhanh chóng phản bác:
“Dù thế nào tôi cũng không ở chung với cô ấy.”

Tôi: “…”

14

Cuối cùng, tôi chỉ vào Thẩm Quan, dứt khoát quyết định:
“Anh ngủ sofa, Giang Vãn Dư ngủ phòng phụ, tôi ngủ phòng chính.”

Mặt Thẩm Quan xanh như tàu lá chuối, trông như khó mà chấp nhận được.

Cảnh tượng thật nực cười: bạn gái cũ và vị hôn thê sống chung một mái nhà, ba người trong một thế giới quá chật chội.

Không hổ danh là tiểu thư khuê các, Giang Vãn Dư hoàn toàn không biết làm việc nhà.

Cô ấy áy náy bảo rằng bồn cầu bị hỏng, nhờ tôi giúp:
“Tôi không biết nó làm sao, Vương tiểu thư, phiền cô sửa giúp.”

Tôi mỉm cười giải thích:

“Nó không phải bồn cầu thông minh đâu, có nút nhấn ở trên đấy, cô chỉ cần nhấn một cái thôi!”

Cô không biết giặt tất, cũng nhờ tôi giúp:

“Tôi trả cô một vạn, phiền cô giặt tất hộ tôi được không?”

Lại một nụ cười nữa hiện trên mặt tôi:

“Nếu không biết thì học, Thẩm Quan biết đấy, để anh ta dạy cho cô.”

Thẩm Quan lập tức nhắm mắt, nằm trên sofa giả vờ ngủ.

Nửa đêm, Giang Vãn Dư ôm gối gõ cửa phòng tôi:
“Sơ Vũ, tôi hơi sợ, có thể ngủ cùng cô không?”

Tôi bực bội mở cửa, cô ấy vẻ mặt mãn nguyện leo lên giường tôi, kéo tôi thì thầm tâm sự.

“Cô biết công ty mà Thẩm Quan đang làm việc không?”
“Tất nhiên là biết.”

Giang Vãn Dư nói với vẻ nghiêm trọng:

“Công ty đó thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng nếu truy ngược từng lớp cổ đông, cuối cùng sẽ phát hiện cổ đông lớn nhất chính là tập đoàn Quan Vũ.”

Cái tên Quan Vũ tôi đã từng nghe qua. Ba năm trước, nó bất ngờ xuất hiện như một “hắc mã”, nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường, khiến cả giới thương mại chấn động.

“Cô chưa biết phải không?”

Giang Vãn Dư thở dài:

“Tập đoàn Thẩm Thị chính là bị Quan Vũ triệt hạ.
“Tập đoàn này rất mưu mô, âm thầm mua chuộc những nhân sự nòng cốt của Thẩm Thị, từng bước lấn chiếm cho đến khi chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.

“Sau khi Thẩm Thị phá sản, tất cả nhân sự chủ chốt đều đầu quân cho Quan Vũ.

“Nhưng tập đoàn Quan Vũ cũng rất bí ẩn, đến nay ba tôi vẫn chưa điều tra ra ai thực sự đứng sau nó.”

Nghe vậy, tôi sững sờ, cơn buồn ngủ tan biến hoàn toàn.

Quan Vũ là kẻ thù của Thẩm Thị.

Vậy mà Thẩm Quan lại đang làm việc cho công ty dưới trướng nó. Điều này không phải rất nguy hiểm sao?

Liệu Thẩm Quan có biết chuyện này không? Hay anh đang âm thầm trà trộn vào nội bộ để tìm cơ hội trả thù?

Giang Vãn Dư tiếp tục kể cho tôi nghe vài chuyện khác.

Cô ấy từ nhỏ đã rất mạnh mẽ, học tài chính, quản trị kinh doanh, sang nước ngoài du học, thành thạo năm ngôn ngữ, với tham vọng phát triển sự nghiệp gia đình.

Nhưng Giang chủ tịch cũng giống Thẩm chủ tịch, cực kỳ trọng nam khinh nữ.

Bất kể Giang Vãn Dư giỏi giang đến đâu, ba cô ấy vẫn chỉ nói một câu:

“Công ty này là để cho em trai cô, đừng mơ tưởng.”

Sau đó, cô ấy có được một cơ hội. Ba cô nói rằng nếu cô đính hôn với người thừa kế nhà họ Thẩm, ông sẽ cho cô 30% cổ phần.