Chương 2
“Thẩm Quan, đừng giả vờ nữa!
“Anh tìm đến đây, chẳng phải là muốn nhờ tôi giúp đỡ sao?
“Đưa điện thoại đây.”
Thẩm Quan ngoan ngoãn đưa điện thoại cho tôi, để mặc tôi thao tác trên đó, ngay cả nhận diện khuôn mặt cũng phối hợp vô cùng tự nhiên.
Tài khoản ngân hàng chỉ còn lại 5 đồng 2 xu.
Quả nhiên, anh đã nghèo đến mức không đủ tiền ăn.
Tôi nhíu chặt mày, nhanh chóng bấm vài thao tác:
“Ba triệu tệ tôi vừa chuyển vào tài khoản anh.
“Đừng hiểu lầm, đây là tiền mẹ anh đưa cho tôi làm phí chia tay, tôi chưa tiêu một xu.”
Dù sao đây cũng là tiền của anh, chắc có thể giải quyết phần nào khó khăn trước mắt.
Nhưng anh vẫn không rời đi, tiếp tục ngồi xổm ở mép đường, vẻ mặt đầy chán nản:
“Vương Sơ Vũ, cô vẫn giống hệt trước đây, luôn xem thường tôi.
“Nhưng tôi vốn dĩ cũng chẳng có gì đáng để cô nhìn nhận. Hiện tại tôi chỉ là một con chó mất nhà.
“Ba triệu tệ….”
Anh lắc đầu, cười khổ:
“Cô có đưa tôi bao nhiêu cũng vô ích, tài khoản bị đóng băng rồi, chỉ vào được, không rút ra được.”
Tôi cạn lời: “Sao không nói sớm?”
Anh cười gượng gạo, chống tay đứng dậy, làm như muốn rời đi:
“Xin lỗi, tôi không nên đến làm phiền cô.
“Dù sao thì tôi cũng quen ngủ đầu đường xó chợ, thi thoảng nhịn đói cũng chẳng sao, chỉ là đêm qua trời đổ mưa, gầm cầu hơi lạnh chút thôi.”
Anh bước đi khập khiễng, trông như bị thương rất nặng.
“Khoan đã.”
Tôi bật thốt, lời nói nhanh hơn suy nghĩ.
Vừa nói xong đã thấy hối hận, chỉ muốn tự tát mình một cái: “Vương Sơ Vũ, chẳng lẽ mày vẫn còn tình cảm với tên tra nam này sao?”
Anh dừng bước, tự mình giải thích:
“Chủ nợ tìm đến tận nhà, không trả được tiền, bọn họ đánh gãy một chân tôi.
“Không sao, dù gì cũng chưa chết.”
Trong lòng tôi đấu tranh mãnh liệt, muốn đuổi anh đi, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt ra nổi lời nào.
Thành thật mà nói, khi tôi và Thẩm Quan còn yêu nhau, ngoài việc chia tay không mấy tử tế, thì trước đó anh đối xử với tôi thật sự rất tốt.
Lúc mẹ tôi đột ngột bị xuất huyết não, chính anh là người kịp thời gọi bác sĩ giỏi nhất ở thành phố tỉnh, cứu mẹ tôi khỏi cửa tử.
Anh gác lại công việc, ở bệnh viện chăm sóc tôi suốt mấy ngày trời.
Tôi nghĩ, tình yêu giữa chúng tôi có thể đã hết, nhưng ân nghĩa vẫn còn đó.
Nhìn anh bây giờ lâm vào cảnh khốn cùng thế này, tôi không thể làm ngơ.
Tôi thở dài, bực bội nói:
“Thôi, nuôi anh một thời gian cũng không phải không được…”
Đôi mắt Thẩm Quan sáng lên, đầy hy vọng nhìn tôi.
“Nhưng nói trước, đi theo tôi thì đừng mong sống sung sướng.”
Anh gật đầu lia lịa, như sợ tôi đổi ý.
Tôi lườm anh một cái, đặt rau quả mua được vào giỏ xe, giữ thăng bằng cho chiếc xe máy điện:
“Lên xe.”
“Được thôi!”