Trùng Sinh Làm Lại Cuộc Đời


Chương 13

Anh ta lại muốn lừa lấy lòng thương hại của tôi lần nữa.

Làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy trên đời.

Tôi lạnh lùng rút tay mình ra khỏi tay anh ta.

“Giáo sư Thẩm, tôi cho anh ba ngày để hoàn tất thủ tục ly hôn với tôi. Nếu không, tôi sẽ công khai kết quả xét nghiệm quan hệ cha con này.”

11

Ba ngày đó, tôi dốc toàn bộ tâm sức vào công việc, hoàn toàn cắt đứt mọi thông tin bên ngoài.

Trần Hàm nói, Thẩm Hạc Chi ngày nào cũng đứng chờ trước cửa studio, thậm chí canh me ở bãi đỗ xe chỉ để gặp tôi một lần.

Ngày cuối cùng, anh ta dẫn theo Thẩm Như Cảnh đến cầu xin tôi.

Thằng bé gào khóc đến khản cả giọng, gọi “mẹ” không ngừng.

Nhưng lòng tôi đã như sắt đá, hoàn toàn không dao động.

Trần Hàm nhìn mà cũng rơi nước mắt, tự nhốt mình trong văn phòng khóc một trận đã đời.

Sáu năm qua, tôi đã nâng niu Thẩm Như Cảnh như bảo vật.

Thằng bé thậm chí còn nhận Trần Hàm làm mẹ đỡ đầu.

Đến cô ấy chỉ là mẹ đỡ đầu còn thấy không nỡ, vậy mà tôi—một người mẹ tận tụy, lại có thể nhẫn tâm đến thế.

“Có lẽ bây giờ, tôi mới thực sự tin rằng cậu muốn ly hôn và muốn dốc sức làm sự nghiệp.”

Tôi nhấc tách cà phê đã nguội lên uống một ngụm, vị đắng lan tràn tận đáy lòng.

Cô ấy không hiểu.

Khi tôi già yếu, bệnh tật đầy người, dồn tất cả hy vọng lên đứa con trai duy nhất, thì nó lại nói với tôi rằng:

“Bố và dì Lục đều đã lớn tuổi, chỉ muốn ở bên người mình yêu trong những năm tháng cuối đời. Mẹ—hãy để họ hoàn thành tâm nguyện này đi.”

“Dù sao, vì mẹ, họ đã lỡ dở cả một đời rồi—”

Không ai biết được, lúc ấy, tôi đã tuyệt vọng và lạnh lẽo đến mức nào.

Cả thế giới có thể không hiểu tôi, có thể trách móc tôi, tôi không oán.

Nhưng chỉ riêng Thẩm Như Cảnh, tôi không thể tha thứ.

Chính nó đã khiến tôi, trong những năm tháng cuối đời, thực sự trở thành một kẻ cô độc, một kẻ đáng thương đến tận xương tủy.

Đến giờ hẹn, tôi đến Cục Dân chính như đã định.

Thẩm Hạc Chi gầy rộc đi trông thấy, môi khô nứt, quầng mắt thâm đen, trông như một người bệnh nặng.

Chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi bay anh ta.

“Khương Ninh, chúng ta thực sự phải đi đến bước này sao?”

Tôi mím môi, nhìn về phía xa.

Anh ta dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài:

“Em lựa chọn dừng lại là đúng. Chính anh cũng không chắc chắn về tình trạng bệnh của mình. Không nên làm lỡ dở em.”

Nhân viên đăng ký hỏi anh ta:

“Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Một tia không nỡ lóe lên trong mắt anh ta, nhưng rồi anh ta vẫn im lặng gật đầu.

Con dấu đỏ đóng xuống, kết thúc hoàn toàn mối nghiệt duyên của chúng tôi kiếp này.

Dù anh ta thực sự không muốn ly hôn, hay chỉ vì lo sợ tôi công khai thân thế của Thẩm Như Cảnh.

Tôi cũng không còn muốn truy cứu nữa.