Trùng Sinh Làm Lại Cuộc Đời


Chương 18 – Hoàn

“Cô đã chịu khó chịu khổ như thế rồi, vậy cứ tiếp tục mà sống với họ đi. Cần gì phải đến phá vỡ cuộc sống của tôi? Nếu không phải vì cô, tôi cũng sẽ không rơi vào bước đường này!”

“Cô yêu Thẩm Hạc Chi à?” Tôi hỏi.

Cô ta bực bội đáp: “Người tôi yêu là Phó Giản Niên! Tôi với Thẩm Hạc Chi căn bản không thể sống chung được!”

Tôi hiểu rồi.

Yêu hay không yêu, đối với cô ta và Thẩm Hạc Chi mà nói, chỉ là sự lựa chọn phù hợp ở thời điểm đó.

Họ đều giống nhau, ích kỷ, người họ yêu nhất chỉ có chính mình.

Nếu họ yêu nhau, sao có thể chịu đựng nửa thế kỷ không liên lạc, không nhớ nhung, bình thản sống trong cuộc hôn nhân của riêng mình?

Nếu họ không yêu nhau, tại sao sau khi bạn đời của mình qua đời, họ lại ngay lập tức “tình cờ” tái ngộ, quấn lấy nhau như những đôi tình nhân cuồng si, thề thốt sống chết bên nhau

Giờ tôi mới hiểu.

Mấy chục năm họ không liên hệ, là vì bên cạnh mỗi người đều có kẻ thay họ gánh vác tất cả.

Họ không nỡ từ bỏ những lợi ích và sự tiện nghi này.

Họ đoàn tụ, nối lại tình xưa, cũng chỉ vì cô đơn, không ai bầu bạn.

Khi không còn sự lựa chọn tốt hơn, họ chính là lựa chọn phù hợp nhất của nhau.

Đối với Thẩm Hạc Chi, sống lại một lần, đã được như ý nguyện, cưới được mối tình đầu khi còn trẻ.

Nhưng kết quả, người mà anh ta nhớ mãi không quên, day dứt khôn nguôi lại chính là tôi—người vợ cũ đã bị anh ta phụ bạc.

16

Thẩm Hạc Chi ngã bệnh, tha thiết yêu cầu tôi đến gặp.

“Khương Ninh, tôi sắp đi rồi.” Anh ta gắng gượng mở mắt nhìn tôi, run rẩy vươn tay về phía tôi.

Tôi ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn anh ta .

“Tôi nhớ ra rồi, hình như tôi từng hứa với em rằng, trừ chuyện đó ra, tôi sẽ cho em tất cả vinh quang mà một người vợ có thể có, cả đời này tôi chỉ có mình em, tuyệt đối không phản bội em.”

“Phải, anh đã nói vậy.” Tôi không né tránh.

Anh ta đau buồn cúi đầu: “Nhưng tôi đã quên. Tôi đã có người phụ nữ khác, tôi lại kết hôn nữa.

“Cho nên, đây chính là báo ứng của tôi, đúng không?

Tôi không trả lời.

Anh ta từ từ nhắm mắt, sốt cao mê man.

*** Truyện do nhà dịch Tia Nắng Sau Mưa chuyển ngữ. Ủng hộ và theo dõi nhà dịch tại fanpage fb Tia Nắng Sau Mưa nhé. ***

Tôi biết,  Thẩm Hạc Chi kia… đã ra đi rồi.

Anh ta không thể dung hòa với chính mình khi còn trẻ.

Cả đời anh ta thuận buồm xuôi gió, sự nghiệp và gia đình đều mỹ mãn, chỉ duy nhất mối tình đầu Lục Nghiễn Cảnh là điều khiến anh ta canh cánh trong lòng.

Nhưng khi thực sự quay về quá khứ để bù đắp tiếc nuối, anh ta lại phát hiện rằng, một vết vá hoàn hảo còn xấu xí và đáng ghét hơn cả vết rách chưa lành.

Anh ta không thể chấp nhận thực tại này.

Hoặc có lẽ, anh ta không còn mặt mũi nào để đối diện với tôi.

Dù có là lí do gì đi nữa, tôi cũng không quan tâm nữa rồi.

Thẩm Hạc Chi tỉnh lại, như một đứa trẻ đi lạc, nhìn tôi rất lâu, mắt đỏ hoe.

Như thể đã nhận ra rằng, anh ta đã trở lại.

Anh ta nắm chặt tay tôi, vội vã nói: “Ninh Ninh, tôi không phải hắn! Tôi yêu em, tôi chưa bao giờ muốn phản bội em!”

Anh ta nói lắp bắp: “Em đối xử với lão già đó quá tốt, nuông chiều hắn quá mức, hắn căn bản chưa từng trải qua nỗi đau mất em.

“Còn tôi thì không, tôi yêu em, tôi đã trải qua tất cả, tôi biết rõ mình yêu em!”

Hắn khẩn thiết van xin: “Hãy cho tôi một cơ hội, tôi nhất định sẽ thay đổi—”

Tôi rút tay lại, lắc đầu.

“Thẩm Hạc Chi, đây chính là con người anh, anh không thay đổi được.

“Tính cách của anh khiến anh không biết trân trọng những điều tốt đẹp,xem thường tình yêu của người khác dành cho anh.

Cho nên, khi anh ta thuận lợi, anh ta coi thường tôi, phớt lờ tôi, cao cao tại thượng như một vị thần.

“Nhưng khi tôi thật sự rời đi, anh lại sợ hãi.”

Tôi nhẹ nhõm rồi.

Bởi vì Thẩm Hạc Chi như vậy, dù kết hôn với ai, cũng chỉ là lãng phí cả đời.

Anh ta có sống lại bao nhiêu lần, cũng sẽ mãi mãi bỏ lỡ hạnh phúc.

Còn tôi, không thẹn với lòng, vẫn còn một tương lai sáng lạn rực rỡ.

Bà lão Khương Ninh của kiếp trước, tôi muốn hòa giải với bà.

Nói lời tạm biệt rồi ra khỏi bệnh viện, tôi lấy điện thoại gọi: “Phó Giản Niên, em nhớ anh rồi.”

Tôi, rất nóng lòng muốn bắt đầu cuộc đời mới của mình.

—HOÀN—