Chương 2
2
“Được, ly hôn đi. Như Cảnh theo tôi.” Tôi ngồi dậy, thản nhiên nói.
Thẩm Hạc Chi cứng đờ sống lưng, chậm rãi xoay người, nhíu mày: “Ninh Ninh, đừng náo loạn.”
“Như Cảnh có một người cha là giáo sư, tương lai của nó sẽ không tệ.”
Anh ta cau mày, quan sát tôi, sau đó bước đến nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
“Ninh Ninh, Như Cảnh là con của em, anh biết em đã dốc bao tâm huyết, anh sẽ không giành nó với em.”
“Thẩm giáo sư nói sai rồi, tôi vẫn còn là một cô gái trong trắng, nào có đứa con nào chứ? Sau khi ly hôn, mong anh làm rõ giúp tôi.”
Tôi đẩy anh ta ra, cười lạnh.
Kiếp trước, vì danh dự của Thẩm Hạc Chi, tôi đã sống cảnh quả phụ suốt đời.
Cũng mặc nhiên chấp nhận việc nhận nuôi Thẩm Như Cảnh như con ruột của chúng tôi.
Chỉ mong một ngày nào đó, giả cảnh gia đình viên mãn này có thể trở thành thật.
Thậm chí, trong cuộc hôn nhân dài đằng đẵng và tẻ nhạt, khi không thể sưởi ấm trái tim của Thẩm Hạc Chi, tôi dần dồn hết tâm huyết vào việc nuôi dạy Thẩm Như Cảnh, coi việc đó như chỗ dựa tinh thần.
Nhưng tôi không ngờ, cha con Thẩm Hạc Chi lại nhẫn tâm đến vậy.
Không chỉ lừa tôi đến mức chẳng còn mảnh vải che thân, mà còn muốn hút cạn máu thịt của tôi.
Tôi vẫn nhớ như in.
Kiếp trước, khi biết đến sự tồn tại của Lục Nghiễn Cảnh, tôi đã gọi riêng Thẩm Như Cảnh vào phòng ICU, dặn dò trăm ngàn lần.
Tôi muốn cậu ta nhất định phải hoàn tất thủ tục ly hôn giữa tôi và Thẩm Hạc Chi trước khi tôi nhắm mắt.
Tôi muốn cắt đứt mọi liên hệ với anh ta trước khi ra đi.
Tôi không muốn sau khi chết, vẫn bị gọi là vợ cả của anh ta.
Tôi thấy ghê tởm.
Tôi cứ nghĩ, đứa con mà tôi tận tay nuôi dưỡng, dốc lòng đào tạo nên người, sẽ hiểu tôi, sẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của tôi.
Tôi nắm chặt tay cậu ta, ánh mắt đầy kỳ vọng và van xin: “Như Cảnh, con nhất định phải tự tay hoả táng mẹ và đưa mẹ về an táng tại mộ tổ nhà họ Khương…”
“Mẹ, mẹ bệnh đến mức này rồi, đừng nghĩ nhiều nữa.” Thẩm Như Cảnh lặng lẽ nghe, sắc mặt có chút khó xử.
“Ly hôn hay không để ba lo liệu hậu sự của mẹ, tất cả chỉ làm gia đình mình trở thành trò cười cho thiên hạ thôi.”
Tôi trợn to mắt.
Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt đầy bất đắc dĩ, như thể tôi chỉ là một đứa trẻ cứng đầu đang làm loạn.
“Ba và dì Lục, tuổi tác đã cao, chỉ mong có thể dành những năm tháng cuối cùng bên người mình yêu thương. Mẹ… cứ để họ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng đi.”
“Dù sao… vì mẹ, họ đã lỡ dở cả một đời rồi.”
Đây vẫn là con trai của tôi sao? Tôi không tin.
Tôi mở to mắt, chăm chú quan sát.