Chương 3
Người đàn ông trung niên trước mặt, đã đeo kính gọng vàng lịch lãm như Thẩm Hạc Chi ngày trẻ, nét mặt cũng ngày càng giống anh ta.
Vẫn là dáng vẻ ôn hòa, lạnh nhạt, nhưng ẩn chứa một chút bạc bẽo.
Có lẽ là do chút tỉnh táo cuối cùng trước khi lìa đời, trong lòng tôi bỗng nảy ra một suy đoán vừa điên rồ vừa hoang đường.
“Như Cảnh, con… con… con—” Tôi thở dốc.
Haha, không ham sắc dục ư? Nói nhảm!
Thì ra con trai của anh ta và tình nhân đã lớn đến vậy rồi!
Tiếng máy móc gắn trên người tôi đột ngột vang lên inh ỏi.
Thẩm Như Cảnh hoảng hốt đứng bật dậy định gọi bác sĩ, nhưng cửa phòng lại bị đẩy ra.
Lục Nghiễn Cảnh và Thẩm Hạc Chi bước vào.
“Mẹ vào đây làm gì?” Cậu ta quay đầu lại theo bản năng, gọi lên một tiếng.
Gọi một cách…
Quen thuộc, tự nhiên.
Lục Nghiễn Cảnh không để ý đến sự ngăn cản của hai cha con, tiến thẳng đến bên giường tôi.
Cô ta ngồi xuống, nắm lấy bàn tay gầy guộc của tôi, chậm rãi nói: “Khương Ninh, tôi biết cô có rất nhiều thắc mắc.”
“Cô đã nuôi dạy Như Cảnh tốt như vậy, tôi nhất định phải đích thân cảm ơn cô một tiếng.”
“Nghiễn Cảnh, Như Cảnh—” Tôi đảo mắt nhìn ba người họ.
Thì ra là vậy.
Thì ra là vậy!
Lục Nghiễn Cảnh vuốt nhẹ mái tóc bạc bên thái dương, giọng điệu đầy cao ngạo: “cô đã làm người tốt cả đời, không cần phải làm mọi chuyện trở nên khó coi vào lúc này, đúng không?”
Thẩm Như Cảnh cúi đầu, lí nhí: “Mẹ, mẹ cũng nên nghĩ cho con nữa. Tháng sau con phải tham gia đánh giá thăng chức…”
Còn Thẩm Hạc Chi, người đàn ông chính trực thanh liêm suốt đời, giờ lại không dám đối diện với tôi, chỉ biết quay mặt đi đầy hổ thẹn.
“Tốt, tốt lắm! Các người giỏi lắm!”
Một lúc lâu sau, tôi mới phản ứng lại, đập tay xuống giường, cười thảm thiết.
Cả đời này của Khương Ninh tôi, từ đầu đến cuối, chỉ là kẻ dệt áo cưới cho người.
Thậm chí đến chết, cũng bị người ta sắp đặt.
Cái chết của tôi lặng lẽ không một tiếng động, hồ sơ đời tôi cũng bị ai đó cố tình che giấu.
Cả thế giới chỉ nhớ rằng, Thẩm Hạc Chi—một bậc thầy tài chính lỗi lạc—sau khi góa vợ đã đoàn tụ với mối tình đầu.
Cặp tình nhân từng chia xa suốt sáu mươi năm này, cuối cùng đã nên duyên trong những năm tháng cuối đời, không còn tiếc nuối, chẳng phụ thời gian.
Khắp nơi đều là những lời chúc mừng, hoan hô, ngợi ca.
Còn tôi—người đã bên anh ta cả một đời, cống hiến cả một đời—trong câu chuyện tình yêu của họ, chỉ là một cái tên thoáng qua, một người vợ cả không ai nhắc đến.
Thi thoảng có ai đó nhớ tới tôi, thì cũng chỉ để nói rằng, chính tôi là người đã khiến họ lỡ dở cả cuộc đời.