Trùng Sinh Làm Lại Cuộc Đời


Chương 6

“Vậy nên, mong giáo sư Thẩm hãy đồng ý ly hôn, đừng miễn cưỡng. Tôi, Khương Ninh, chưa bao giờ thiếu lựa chọn!”

Thẩm Hạc Chi sững sờ, trong ánh mắt kinh ngạc còn phảng phất một tia hoảng hốt.

“Lựa chọn khác, em đang nói đến Phó Giản Niên sao?” Anh ta mím môi, giọng nói khẽ run.

Khoảnh khắc này, có vẻ như anh ta cuối cùng cũng hiểu ra—tôi thật sự quyết tâm ly hôn.

Hai ngày sau, Lục Nghiễn Cảnh cùng quản lý của cô ta tìm đến tận nhà.

Vừa vào cửa, cô ta đã ngẩng cao đầu nhìn quanh, dáng vẻ như đang xem xét lãnh thổ của chính mình.

Lục Nghiễn Cảnh khi còn trẻ quả thực rất đẹp.

Chỉ là, ánh mắt cao ngạo, nhìn người khác như côn trùng dưới chân—vẫn chẳng khác gì khi về già.

Có thể thấy, cuộc đời cô ta đã trôi qua suôn sẻ đến nhường nào.

Thẩm Hạc Chi khách sáo mời họ ngồi, chủ động giới thiệu hai bên.

Vị giáo sư cao ngạo, tài hoa ngày nào, thanh cao không vướng bụi trần, giờ đây vì người mình yêu mà sẵn sàng hạ thấp mình, cam nguyện vào vai kẻ thuyết khách.

“Thẩm phu nhân, cô và Giản Niên có quan hệ gì?” Lục Nghiễn Cảnh khoanh tay ngồi xuống, dáng vẻ kiêu ngạo.

*** Truyện do nhà dịch Tia Nắng Sau Mưa chuyển ngữ. Ủng hộ và theo dõi nhà dịch tại fanpage fb Tia Nắng Sau Mưa nhé. ***

Hừ, đến cầu xin người khác mà vẫn còn làm cao.

“Anh ấy từng yêu tôi, ừm… tôi và anh ấy, có lẽ tôi là mối tình đầu? Bạch nguyệt quang?” Tôi chậm rãi quan sát cô ta, ung dung đáp.

Sắc mặt cô ta thoáng biến đổi.

Thẩm Hạc Chi tay cầm tách trà cũng khựng lại, quay sang nhìn tôi: “Ninh Ninh, trước đây sao em chưa từng nói?”

“Một người yêu cũ tốt chính là đóng vai một người đã chết. Bấy lâu nay, tôi làm rất tốt đúng không, Thẩm Hạc Chi?”

Không gian chợt lặng như tờ, chỉ có người quản lý nhăn răng, hít một hơi lạnh.

“Vậy tại sao cô lại còn liên lạc với anh ấy, còn muốn đối đầu với tôi?”

Lục Nghiễn Cảnh mất kiên nhẫn, ném mạnh túi xách xuống bàn trà. Chiếc khóa kéo kim loại va vào mặt kính, vang lên một tiếng chói tai.

Thật đúng là dáng vẻ của một bà chủ. Tôi liếc nhìn Thẩm Hạc Chi đầy ẩn ý.

Cố tình nói: “Nghe nói anh ấy đang hẹn hò. Tôi muốn xem thử anh ấy có còn nhớ nhung tôi không. Nếu có, thì phiền phức rồi.”

“Thật nực cười! Khương Ninh, cô đã kết hôn rồi! Con trai cô cũng đã tám tuổi rồi!”

Lục Nghiễn Cảnh đứng phắt dậy, tay trắng nõn chỉ thẳng vào tôi, tức giận đến mức run rẩy.

Tôi cười lạnh, gạt tay cô ta ra, giọng điệu sắc bén: “Kết hôn thì sao? Kết hôn thì không được nhớ mối tình đầu à?”

“Cô—!”

“Không chỉ nhớ, tôi còn có thể khiến anh ấy giữ mình vì tôi! Giận dữ à? Cắn tôi đi?!”

Sắc mặt Lục Nghiễn Cảnh tái mét, theo bản năng quay sang nhìn Thẩm Hạc Chi.