Chương 11
Không xong rồi, tiền bạc chính là điểm yếu chết người của tôi.
Ở bên kia, Giang Nhượng bất lực ôm trán, sợ hãi vuốt mi tâm.
Tôi dở khóc dở cười nhìn dì Giang, bà ấy đúng là vì hóng chuyện mà nghĩ ra đủ mọi chiêu trò.
Thế là tôi đem mọi chuyện từ đầu đến cuối kể cho bà ấy nghe.
Ngay cả chuyện của Giang Lễ cũng không bỏ sót.
…
Buổi tối tôi nằm trên giường đọc sách, Giang Nhượng đang tắm trong phòng tắm.
Trời đã khuya, dì Giang bảo chúng tôi ở lại, ngày mai hẵng về.
Tiếng nước chảy ào ào bỗng ngưng bặt, cửa phòng tắm đột ngột bị kéo ra.
Giang Nhượng cầm khăn trắng lau đầu, vài giọt nước rơi xuống từ mái tóc đen nhánh, cánh tay nổi gân xanh không ngừng vung vẩy.
Xuống nữa là mảng da thịt rắn chắc, bờ vai rộng, eo thon, đường cong cơ bắp rõ ràng, vài giọt nước bám chặt trên lồng ngực, hơi nước mờ ảo, sức quyến rũ căng tràn.
Trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm lỏng lẻo ngang hông, vừa đủ che nửa thân dưới, chỉ cần kéo nhẹ là có thể chiêm ngưỡng phong cảnh tuyệt đẹp bên trong.
Tôi lặng lẽ lấy sách che mắt, trong đầu không ngừng tưởng tượng về thân hình dưới lớp khăn tắm.
“Vãn Vãn, em cầm ngược sách rồi.”
Nệm giường bên cạnh lún xuống vài phần, hương hoa hồng tươi mát bao quanh lấy tôi, hơi thở ấm áp phả vào tai, giọng nói đầy vẻ trêu chọc.
Trong lòng tôi giật mình, vội vàng lật sách xem đi xem lại, lúc này mới phát hiện mình bị Giang Nhượng lừa.
Đối diện với ánh mắt trêu tức của đối phương, tôi tức giận ném sách vào người anh ấy.
Quay mặt đi không thèm để ý đến anh ấy.
Một cơn gió lạnh thổi qua, tôi không khỏi rùng mình.
Liếc mắt thấy làn da trần lộ ra của Giang Nhượng, tôi không nhịn được mà quan tâm.
“Trời lạnh thế này, sao anh không mặc quần áo?”
Giang Nhượng cúi đầu khẽ cười, khi ngẩng lên, ánh mắt tràn ngập ý cười.
“Đương nhiên là để dụ dỗ em rồi.”
20
Cái miệng thật là dẻo, mặt tôi bỗng nhiên nóng lên.
Đợi một hồi lâu, anh ấy vẫn không có động tĩnh gì.
Tôi lén nhìn anh ấy mấy lần, nụ cười trên mặt anh ấy đã sớm biến mất, vẻ mặt thờ ơ, không nhìn ra chút cảm xúc nào.
Nhưng trực giác mách bảo tôi rằng anh ấy không vui.
Tôi đưa tay chọc chọc vào cánh tay anh ấy.
“Giang Nhượng, anh không vui sao?”
Giang Nhượng mím môi không nói gì.
Tôi lại chọc chọc anh ấy.
“Giang Nhượng, miệng dùng để nói chuyện, không vui thì cứ nói ra đi.”
Cảm xúc căng thẳng của Giang Nhượng cuối cùng cũng dịu lại, anh ấy liền kéo tay tôi ôm vào lòng, đầu tôi tựa sát vào lồng ngực rắn chắc của anh ấy, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh ấy.
“Nếu hôm nay mẹ anh thật sự dùng tiền để bảo em rời xa anh, em sẽ đồng ý sao?”
Hóa ra là lo lắng chuyện này.
Tôi bật cười, nhẹ nhàng vỗ lưng anh ấy an ủi.
“Không đâu, nếu thật sự xảy ra chuyện đó, em sẽ kéo anh bỏ trốn.”
Giang Nhượng nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, sau đó được đà lấn tới hỏi tôi: “Vậy em có thể hôn anh một cái không?”
Tôi ngẩng đầu khỏi lồng ngực anh ấy, vừa vặn chạm phải ánh mắt cầu xin, miệng mấp máy đầy tủi thân.
“Từ trước đến giờ đều là anh hôn em, em chưa từng chủ động hôn anh, Vãn Vãn có thể hôn anh một cái không?”
Tôi dở khóc dở cười, đến cả chuyện này anh ấy cũng để ý sao.
“Có được không mà?”
Cảm giác tương phản thật lớn, tôi thật thích.
Tôi gật đầu, vươn hai tay ôm lấy cổ anh ấy, khẽ đặt lên môi anh ấy một nụ hôn.
Anh ấy thuận thế làm sâu thêm nụ hôn, môi răng quấn quýt, nhẹ nhàng mơn trớn.
Nụ hôn kết thúc, trán chúng tôi chạm nhau, cùng nhau mỉm cười, anh ấy khẽ thở dốc, đáy mắt tối sầm, dục vọng trào dâng không hề che giấu.
“Có được không?”
Tim tôi đập nhanh hơn, khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Ừm.”
Nhiệt độ nóng bỏng dán chặt lấy tôi, khoảnh khắc hormone hai giới va chạm, Giang Nhượng cúi đầu hôn tôi, đôi môi mềm mại nóng rực theo hơi thở bao trùm lấy tôi.
“Vãn Vãn, anh yêu em, thật sự rất yêu em.”
Tôi dùng sức ôm chặt lưng anh ấy, mỉm cười đáp lại.
“Tô Vãn cũng yêu Giang Nhượng, yêu rất nhiều, rất nhiều.”
Từ online đến offline, từ hư ảo đến chân thực, từ quá khứ đến tương lai.
Ngoài cửa sổ, trời đã sáng tỏ, tình yêu của chúng ta cùng đón ánh bình minh.
[Hoàn]