Vãn Vãn


Chương 5

9

Đến nửa đêm, tôi thấy buồn nôn.

Xuống giường tìm thuốc uống, lại vì quáng gà mà làm đổ cả hộp thuốc.

Nghe thấy tiếng động, Thanh Thanh thò đầu ra khỏi màn giường.

“Vãn Vãn, cậu sao thế?”

Tôi muốn lên tiếng, nhưng phát hiện giọng mình đã khàn đặc.

Thanh Thanh lập tức trở mình xuống giường, chạy ba bước thành hai đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng đặt mu bàn tay lên trán tôi.

“Trời, Vãn Vãn, trán cậu nóng quá, chúng ta đi phòng y tế đi.”

Tôi tự biết thân thể suy yếu, không từ chối.

Phòng y tế lúc hai giờ sáng lạnh lẽo, vắng vẻ.

Nếu bỏ qua cái giọng như tiếng heo bị chọc tiết kia.

“A đau, bác sĩ nhẹ tay thôi, đau chết mất.”

Tôi thấy giọng này quen quen, nhưng cơn choáng váng khiến tôi không nghĩ thêm được gì.

Thanh Thanh đứng bên cạnh kêu lên đầy kinh ngạc.

“Ê? Hình như giọng của hội trưởng.”

Khi quay người bước vào phòng nhỏ, chúng tôi chạm mặt bọn họ.

“Hội trưởng, đúng là anh rồi.”

Thanh Thanh chào trước, tôi ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải vẻ lạnh nhạt trong đôi mắt đen của Giang Nhượng.

Bên cạnh anh ấy là một tên tóc xoăn như lông cừu đang gào khóc thảm thiết.

Kế bên nữa là vị bác sĩ đầu hói đang khám bụng cho tên tóc xoăn.

Khung cảnh này quá sức chịu đựng, tôi ngất luôn.

10

Đến khi tỉnh lại, Thanh Thanh đã chẳng thấy đâu.

Tên tóc xoăn vẫn còn gào khóc thảm thiết bên cạnh.

Giang Nhượng ngồi trên ghế dài đằng xa, im lặng chơi điện thoại, vẻ mặt bình thản, thờ ơ.

“Ê, cậu tỉnh rồi à.”

Tên tóc xoăn thò đầu ra nhìn tôi, “Vừa nãy cậu bị sốt ngất đi, Lộ Thanh Thanh đi mua đồ ăn cho cậu rồi.”

“À đúng rồi, làm quen chút đi, tớ là Lâm Nam.”

“Cậu không cần giới thiệu đâu, Thanh Thanh nói với tớ rồi, cậu là Tô Vãn, hoa khôi khoa Luật, cao thủ đường giữa.”

Anh ta ồn ào quá, đầu tôi đau muốn chết.

Tôi cố chịu đựng sự khó chịu, chào hỏi anh ta.

“Chào cậu.”

Giọng vịt đực bỗng nhiên vang lên, tôi xấu hổ muốn độn thổ.

Sao lại nghiêm trọng đến thế này.

Lại còn trước mặt Giang Nhượng, mất mặt quá đi.

“Chào bạn bệnh, nhưng tớ không phải bị sốt, tớ chỉ là ăn bậy nên bị viêm dạ dày thôi, giọng tớ vẫn bình thường nhé, thấy tớ tràn đầy năng lượng chưa.”

Tôi nhắm mắt lại.

Im miệng đi, biết anh ta tràn đầy sức sống rồi.

Ngoài mặt tôi miễn cưỡng giữ nụ cười.

Giang Nhượng nãy giờ vẫn chơi điện thoại cuối cùng cũng đứng dậy, nhướng mày, hướng thẳng về phía tôi.

Mỗi bước chân anh ấy bước, tim tôi lại run lên một nhịp.

Tôi rụt vào trong chăn, cứ tưởng mình lộ tẩy chỗ nào.

Ai ngờ anh ấy chỉ giúp tôi đổi bình truyền nước.

Khóe miệng mím chặt, vẻ mặt nghiêm túc.

Thấy vậy, trái tim treo lơ lửng của tôi mới miễn cưỡng hạ xuống.

Giây tiếp theo, giọng nói trong trẻo của cậu vang lên trên đỉnh đầu.

“Bạn học Tô, mấy hôm trước sao lại xuống từ xe riêng của mẹ tôi?”

Sự việc đột ngột, tôi có chút hoảng hốt, không kịp nghĩ ra lời nào.

“Tôi, tôi…”

Giang Nhượng nhìn tôi từ trên cao, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại, dường như nhìn thấu mọi suy nghĩ của tôi.

“Cô làm sao?”

Trong đầu tôi chợt lóe lên, một lời nói dối buột miệng thốt ra.

“Tôi là gia sư của em trai cậu.”

Giang Nhượng nghe vậy nhướng mày, gật đầu tin lời tôi.

“Vậy sao? Em trai tôi không thông minh lắm, mong Tô lão sư rộng lượng với nó.”

Nói xong, anh ấy quay người trở lại ghế dài tiếp tục chơi điện thoại, không chút do dự.

Chỉ là bóng lưng trông có vẻ hơi cô đơn.

Anh ấy tin rồi.

Chắc là anh ấy tin lời nói dối của tôi rồi.

Cũng may là không bị lộ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

11

Một lời nói dối ra đời, cần vô số lời nói dối khác để che đậy.

Sau đó Giang Nhượng thêm WeChat của tôi, hy vọng sau này tôi sẽ chia sẻ với anh ấy nhiều hơn về thành tích của em trai anh ấy.

Thật đúng là thương em trai quá mức.

Tôi xoa xoa mi tâm, có chút đau đầu.