Cố Tổng Vả Mặt Có Đau Không


Chương 6

12

Về đến phòng, tim tôi vẫn đập thình thịch.

Nhưng nghĩ đến cuộc hôn nhân ba năm, hôm nay sẽ chính thức kết thúc.

Trái tim đang loạn nhịp của tôi bỗng chốc bình tĩnh trở lại.

Còn chưa kịp buồn bã xong, chuông điện thoại đã reo vang dồn dập.

Tôi chợt nhớ ra hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm.

Tôi vội vàng tắm rửa, chạy nhanh xuống lầu, vừa chạy vừa gọi chú Lưu.

“Chú Lưu, mau đưa cháu đến tòa nhà Thịnh An.”

“Em đến Thịnh An làm gì?” Cố Cẩn Xuyên giữ tay tôi lại, ánh mắt nghi hoặc.

“Em đi làm.” Tôi gỡ tay anh ra: “Em sắp muộn mất rồi.”

Cố Cẩn Xuyên nắm chặt tay tôi kéo về phía gara.

Anh vừa đi vừa nói: “Để anh đưa em đi.”

Đột nhiên chỉ có hai người khiến tôi có chút căng thẳng.

Tôi không nhịn được len lén nhìn anh, môi anh mím nhẹ, trông có vẻ nghiêm túc.

Lông mi rất dài, đôi mắt chuyên chú nhìn về phía trước.

Trên người anh dường như chẳng có khuyết điểm gì, hoàn mỹ như một người giả vậy.

Tôi thu lại tầm mắt, nắm chặt hai tay, buồn bã nói.

“Ly hôn…”

Tôi còn chưa nói hết câu đã bị Cố Cẩn Xuyên ngắt lời.

“Anh chưa ký.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Cố Cẩn Xuyên, anh nhanh chóng dời tầm mắt đi.

“Em có gì không hài lòng với anh sao?” Giọng nói trầm thấp không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

Không hài lòng?

Tôi có gì không hài lòng với anh chứ? Anh đối xử với tôi tốt đến không tưởng.

Nếu thật sự phải nói một lý do, thì chỉ có thể là anh không thích tôi mà thôi.

“Không có” Tôi lắc đầu: “Anh rất tốt.”

“Vậy tại sao phải ly hôn?”

Xe đột nhiên dừng lại, anh nghiêng người, dùng đôi mắt đen láy kia nhìn tôi chằm chằm, như thể muốn nhìn thấu tôi vậy.

Một nỗi tủi thân không tên dâng lên trong lòng.

Hôn nhân của tôi và Cố Cẩn Xuyên, nói là ý của trưởng bối, chi bằng nói là nhà họ Cố đã dùng tiền mua tôi.

Anh không muốn ký tên, là cảm thấy tôi không có tư cách đề nghị ly hôn trước sao?

“Bíp bíp!”

Đèn đỏ kết thúc, xe phía sau bấm còi inh ỏi.

Cố Cẩn Xuyên khởi động xe, không ép hỏi tôi nữa.

Bầu không khí trở nên quỷ dị.

13

Trước khi xuống xe, tôi nói với Cố Cẩn Xuyên:

“Nếu anh muốn ly hôn thì nói với em.”

Nói xong, tôi chạy nhanh về phía cửa lớn của Thịnh An, không hề để ý.

Hốc mắt Cố Cẩn Xuyên đã đỏ hoe.

Anh ngồi trên xe, nhìn bóng lưng tôi, khẽ thì thầm.

“Em muốn ly hôn với anh đến vậy sao?”

“Nhưng phải làm sao đây? Có lẽ anh không thể đáp ứng yêu cầu của em được rồi.”

Vẻ mặt thất thần của anh, giống như một chú chó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi.

Một lát sau, Cố Cẩn Xuyên như đã hạ quyết tâm, anh gọi điện cho Tưởng Thừa Dương.

Điện thoại kết nối.

“Cậu đã làm cách nào để bẻ cong Lục Du vậy?”

Câu nói này của Cố Cẩn Xuyên khiến Tưởng Thừa Dương đang mơ màng tỉnh giấc, sợ đến mức ôm chặt Lục Du vào lòng.

Nói năng lắp bắp.

“Cậu, cậu, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Tôi muốn Tịch Tịch yêu tôi.”

Tưởng Thừa Dương:???

Cậu yêu thì cứ yêu! Liên quan gì đến Du Du nhà tôi?

Nhưng anh ta không dám nói ra.

“Vậy nên, cậu muốn biến thành phụ nữ? Bẻ cong Tiểu Diệp Tử?”

Cố Cẩn Xuyên hừ lạnh.

“Hừ, Lục Du muốn ở trên lâu rồi, tôi không ngại giúp cậu ta một tay.”

Tưởng Thừa Dương đột nhiên cảm thấy lạnh mông, anh ta vội vàng nói.

“Đừng, anh Cố, tôi biết cách khiến Tiểu Diệp Tử yêu cậu.”

“Thật đấy, còn là yêu đến chết đi sống lại, không có cậu không được ấy.”

Sau đó, Tưởng Thừa Dương vắt óc suy nghĩ, thề sống chết phải giúp Cố Cẩn Xuyên theo đuổi tình yêu thành công.