Chương 9
“Cô và Cẩn Xuyên vốn không cùng một thế giới, miễn cưỡng ở bên nhau chỉ khiến cả hai cùng tổn thương.”
“Cô là người thông minh, không cần phải lãng phí tuổi xuân vào một người không yêu mình.”
“Sau này, cô sẽ thấy may mắn vì quyết định của mình ngày hôm nay.”
Cô ta cứ thế thao thao bất tuyệt, dáng vẻ kiêu ngạo như một kẻ chiến thắng.
“Đây là thông tin liên lạc của người quản lý của tôi, sau này nếu có bất cứ việc gì cần, cô có thể liên hệ với tôi.”
Cô ta lấy ra một tấm danh thiếp đặt lên bàn, sau đó biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Sự xuất hiện của Hứa Vi đã phá vỡ giấc mộng đẹp mà tôi đã có trong nửa tháng qua, lập tức kéo tôi về thực tại.
Tôi không đoán ra được hành vi hiện tại của Cố Cẩn Xuyên rốt cuộc là có ý gì.
Nhưng tôi biết, tôi phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc ly hôn bất cứ lúc nào.
18
Sáng sớm hôm sau, tôi lại thấy tin tức về Hứa Vi và Cố Cẩn Xuyên.
[Ảnh hậu Hứa Vi về Bắc Kinh, Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị vì gặp bạn gái mà bỏ việc, xuống bãi đỗ xe hẹn hò.]
Bình luận phía dưới bùng nổ.
[A!! Chị ấy và tổng giám đốc đẹp đôi quá, hạnh phúc quá!!]
[Cố tổng mau cưới chị ấy về nhà, nhất định phải tổ chức cho chị ấy một hôn lễ thế kỷ.]
[Cuối cùng chị ấy cũng công khai rồi!! Ảnh hậu và tổng tài, phim truyền hình đã thành hiện thực.]
[Quả nhiên, chị đây không ra tay thì thôi, đã ra tay là chấn động.]
[Hai người mau trói chặt vào nhau đi!! Phải hạnh phúc đến chết mới thôi!!]
Tôi không kìm được mà vào Weibo của Hứa Vi, một bài đăng đập vào mắt.
[Tương lai và quá khứ của em đều chỉ có anh!]
Nói về ai, không cần nói cũng biết.
Tôi tắt điện thoại, tim như bị hàng vạn con kiến cắn.
Đau lắm, thực sự rất đau.
Không muốn đi làm, không muốn gặp Cố Cẩn Xuyên.
Muốn ly hôn, muốn rời xa Cố Cẩn Xuyên, rời xa mối tình đơn phương không được đáp lại này.
Tiếng gõ cửa vang lên, theo sau là giọng nói của Cố Cẩn Xuyên.
“Tịch Tịch, không dậy nữa là muộn làm đấy.”
Anh biết tôi rất coi trọng công việc này.
Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, hạ giọng nói vọng ra phía cửa.
“Em ra ngay đây.”
Suốt bữa sáng, Cố Cẩn Xuyên cứ như không có chuyện gì.
Mấy lần câu “Chúng ta ly hôn đi” vừa đến cửa miệng, đều bị nụ cười hạnh phúc của anh chặn lại.
Trước khi xuống xe, thấy tâm trạng tôi không ổn, Cố Cẩn Xuyên lo lắng nắm lấy tay tôi.
“Tịch Tịch, em khó chịu ở đâu à?” Anh vừa nói vừa đưa tay lên trán tôi.
Tôi khẽ né tránh tay anh: “Em không sao, anh về công ty đi.”
Nói xong, tôi xuống xe rời đi.
Cố Cẩn Xuyên cau mày đến mức có thể kẹp chết ruồi.
Anh lấy điện thoại ra, định gọi cho quân sư quạt mo Tưởng Thừa Dương.
Nhưng ánh mắt anh lại bị thu hút bởi một tin tức vừa hiện lên trên điện thoại.
Tưởng Thừa Dương vừa bắt máy, giọng nói từ đầu dây bên kia đã vang lên như từ địa ngục.
“Ai cho cậu tìm Hứa Vi làm người đại diện?”
Tưởng Thừa Dương không hiểu gì cả: “Tôi tìm cô ấy thì có vấn đề gì?”
“Nếu không phải cậu tìm Hứa Vi làm người đại diện, thì hôm qua tôi đã không bị cô ta bắt gặp, cũng không bị đám paparazzi chụp ảnh.”
“Hôm nay Tịch Tịch rất lạ, chắc chắn là cô ấy đã xem tin tức rồi.”
“Cậu mau chóng đưa Hứa Vi đi đi.”
Tưởng Thừa Dương cảm thấy mình vô cùng oan uổng, có chuyện gì cũng đổ lên đầu anh ta là sao!
“Không phải, anh Cố, bây giờ Hứa Vi không quan trọng!!!”
“Quan trọng là cậu mau cho người gỡ tin tức xuống, sau đó tìm Tiểu Diệp Tử giải thích rõ ràng đi.”
“Cậu nhanh lên, tôi không muốn trở thành bia đỡ đạn cho việc theo đuổi vợ thất bại của cậu đâu!”
Người ta nói tình yêu khiến con người ta mất đi lý trí, quả nhiên không sai.
Nhờ Tưởng Thừa Dương nhắc nhở, Cố Cẩn Xuyên cuối cùng cũng tỉnh táo lại.