Cố Tổng Vả Mặt Có Đau Không


Chương 7

14

Chiêu thứ nhất, thay đổi bề ngoài.

Cố Cẩn Xuyên nói với tôi rằng anh muốn đến đón tôi tan làm, tôi đã cự tuyệt.

Kết quả, anh nói cho tôi biết anh đã đến.

Cho nên, người này là ai?

Nhìn người đàn ông trước mặt, mặc áo thun màu trắng và quần jean, khoan khoái nhẹ nhàng giống như một chàng trai lớn.

Tôi không thể tin được anh chính là Cố Cẩn Xuyên.

Nhìn thấy phản ứng này của tôi, Cố Cẩn Xuyên cúi đầu vuốt vuốt tóc tôi.

“Sao vậy? Không nhận ra anh à?” Nụ cười kia, dịu dàng đến mức làm tôi tan chảy.

Nhìn gương mặt có thể trực tiếp xuất đạo của Cố Cẩn Xuyên, tôi hoảng loạn dời tầm mắt.

Trên mặt đã nóng đến không chịu được.

Trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực!!

Tôi làm bộ ho nhẹ một tiếng: “Hôm nay anh làm sao vậy, có thời gian đến đón em?”

“Đã thay đổi hình tượng rồi” Những lời này đi bị tôi thay đổi.

Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lại không khống chế được nhìn về phía Cố Cẩn Xuyên.

“Đón em tan làm lúc nào anh cũng rảnh.”

Rõ ràng là lời nói khiến người ta cảm thấy đầy dầu mỡ, nhưng từ miệng Cố Cẩn Xuyên nói ra lại không hề có cảm giác đó.

Ngược lại không hiểu sao lại khiến người ta tin tưởng, lời anh nói đều là sau khi suy nghĩ cặn kẽ mới nói ra.

Được anh đột nhiên đối xử như vậy, toàn bộ đầu óc tôi tựa như bị ném một quả bom nguyên tử, khiến đầu tôi trực tiếp bị nổ tung thành một mảnh hoang vu.

Chỉ có thể máy móc nói: “Ừ”

Trên xe, chúng tôi tiếp tục cuộc trò chuyện qua những câu hỏi và câu trả lời.

Cố Cẩn Xuyên: “Tối nay em muốn ăn gì?”

Tôi: “Cái gì cũng được.”

Anh: “Được, vậy ăn sườn xào chua ngọt, tôm luộc và canh gà ác, toàn món em thích nhé.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh, anh biết tôi thích ăn gì!

Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười hài lòng: “Anh đã đón Hôi Hôi về rồi, em không cần lo lắng.”

Tôi cúi đầu nghịch ngón tay: “Cảm ơn anh.”

Chuyển nhà thất bại.

Anh: “Hôm nay công việc của em có thuận lợi không?”

Tôi: “Cũng khá tốt.”

Anh: “Đừng vội, em rất giỏi, lại thông minh, sẽ nhanh chóng làm quen thôi.”

Được anh khen ngợi, trong lòng tôi có chút vui vẻ, giọng nói kéo dài: “Ừm~”

Suốt cả buổi tối, tôi đắm chìm trong sự quan tâm chu đáo của Cố Cẩn Xuyên.

Cho đến khi ai về phòng người đó, tôi nằm trên giường mà vẫn thấy mọi chuyện thật không chân thực.

Khi tôi và Cố Cẩn Xuyên kết hôn, anh 27 tuổi, còn tôi 21 tuổi.

Khi ấy anh là một người điềm tĩnh, chín chắn và lạnh lùng.

Ba năm trôi qua, anh vẫn như ngày đầu.

Nhưng bây giờ anh đột nhiên thay đổi, đến cả cách nói chuyện cũng khác rất nhiều.

Anh trở nên gần gũi, cười nhiều hơn, giọng điệu lúc thì dịu dàng, lúc thì cưng chiều.

Cứ như một con yêu tinh, muốn kéo tôi vào vực sâu mà anh đã dày công chuẩn bị, sau đó nuốt chửng lấy tôi.

Mà tôi cũng tỉnh táo để mặc bản thân chìm đắm trong đó.

15

Cố Cẩn Xuyên luôn nói được làm được.

Trừ chuyện ly hôn.

Anh đã liên tục nửa tháng nay, bất kể mưa gió, đều đến đón tôi tan làm.

Hôm nay, tôi mang theo chiếc bánh ngọt đặc biệt đặt lúc chiều để cho Cố Cẩn Xuyên nếm thử.

Vừa lên xe, tôi phát hiện hôm nay anh lại đeo khẩu trang, sắc mặt trông không được tốt lắm.

“Cố Cẩn Xuyên, anh sao vậy?”

Tôi vội vàng đặt tay lên trán anh.

Nhiệt độ truyền từ lòng bàn tay nóng một cách bất thường.

Rõ ràng buổi sáng vẫn còn ổn, sao đột nhiên lại phát sốt chứ?

Tôi lo lắng nhìn anh: “Cố Cẩn Xuyên, anh sốt rồi.”

Anh lắc đầu: “Không sao.”

Nói xong, anh định khởi động xe, nhưng tôi đã ấn nút tắt máy.

Tôi nắm chặt lấy tay anh, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Không được, anh bệnh rồi phải đến bệnh viện, không thể lái xe.”

Nói xong, tôi định bắt taxi đến bệnh viện.

Lúc này, tôi hận bản thân mình không có bằng lái xe.

Cố Cẩn Xuyên nắm lấy tay tôi: “Tịch Tịch, anh không sao, thật đó.”

Nhìn dáng vẻ không nghe lời này của anh, tôi đột nhiên cảm thấy rất tức giận.

“Không sao? Không sao là thế nào? Anh đã sốt rồi, còn lái xe, anh định trên đường sốt đến ngất xỉu, để em cùng chết với anh sao?”

Giọng tôi hơi lớn, Cố Cẩn Xuyên nghe xong có vẻ ngây người.

Anh hơi cúi đầu, giọng nói mang theo chút tự giễu.

“Xin lỗi.”

Giọng nói yếu ớt, dáng vẻ mỏng manh đó khiến tôi vừa đau lòng vừa tự trách.