Cố Tổng Vả Mặt Có Đau Không


Chương 8

“Cố Cẩn Xuyên, xin lỗi, em không có ý gì khác.”

“Em chỉ là, lo lắng cho sức khỏe của anh thôi.”

Cố Cẩn Xuyên khăng khăng không chịu đến bệnh viện, tôi đành gọi taxi đưa anh về nhà.

Về đến nhà, anh miễn cưỡng ăn một chút gì đó, uống thuốc rồi thiếp đi.

Tôi đắp chăn cho anh xong, vừa định rời đi.

Cố Cẩn Xuyên đột nhiên nắm lấy tay tôi, miệng lẩm bẩm không rõ.

“Tịch Tịch, đừng đi, đừng đi mà.”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy, giống như một đứa trẻ bất lực cầu xin tôi đừng rời đi.

Tôi nắm chặt tay anh, vuốt nhẹ hàng lông mày đang cau có của anh.

“Ừ, em không đi, em sẽ ở bên cạnh anh.”

16

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Cố Cẩn Xuyên.

Tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, càng không biết tại sao mình lại nằm trên giường của Cố Cẩn Xuyên nữa.

May mà Cố Cẩn Xuyên vẫn chưa tỉnh.

Tôi rón rén gỡ tay Cố Cẩn Xuyên ra, vừa định ngồi dậy thì bắt gặp một đôi mắt sáng long lanh.

“Tịch Tịch, chào buổi sáng!” Giọng nói ấm áp như làn gió thu mát mẻ.

Ánh mắt tôi lướt qua yết hầu gợi cảm của Cố Cẩn Xuyên rồi dừng lại trên cơ ngực săn chắc đang lộ ra ngoài không khí.

Cổ họng tôi trượt lên trượt xuống.

Phúc lợi buổi sáng!!! Nhận!

Bữa sáng diễn ra trong bầu không khí có phần ngượng ngùng vì hành động vượt quá giới hạn của tôi tối qua.

“Tịch Tịch,”

Một khuôn mặt đẹp trai phóng đại ngay trước mắt khiến tôi giật mình ngả người ra sau.

“Miệng em dính sữa kìa.”

Vừa dứt lời, ngón tay của Cố Cẩn Xuyên lướt nhẹ qua khóe môi tôi.

“Xong rồi.” Cố Cẩn Xuyên nở một nụ cười ấm áp như gió xuân.

Hành động thân mật quá mức này khiến đầu óc tôi như ngừng hoạt động.

Tôi ngượng ngùng cúi đầu, hai má nóng bừng.

Cố Cẩn Xuyên dạo này bị làm sao vậy? Sao cứ như hồ ly tinh quyến rũ tôi thế này?

Thanh tâm chú cũng chẳng có tác dụng gì nữa.

Sau giờ nghỉ trưa, nhóm chat của công ty đột nhiên trở nên sôi nổi.

Tôi bấm vào xem, còn chưa kịp đọc hết đã lại bị tin nhắn mới đẩy lên.

Nhưng hai chữ “Hứa Vi” lại khiến tôi giật mình cảnh giác.

Hứa Vi đến công ty ư?!!

Đồng nghiệp trong nhóm thì phấn khích, hận không thể chạy ngay đi hóng chuyện Hứa Vi, còn tôi lại có chút sợ hãi khi phải gặp cô ta.

Tôi tự trấn an mình.

Không đâu, công ty lớn như vậy, tôi chỉ là một trợ lý quèn, làm sao có thể chạm mặt cô ta được?

Nhưng đôi khi con người ta là vậy, càng sợ điều gì thì điều đó càng dễ xảy ra.

Đồng nghiệp Tuế Tuế vỗ vai tôi: “Diệp Tịch, anh Andy bảo chị mang bản thiết kế hôm qua đã hoàn thành đến phòng họp.”

Tôi cầm bản thiết kế đến phòng họp, vừa đẩy cửa ra, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía tôi.

Và tôi cũng nhìn thấy người mà tôi không muốn gặp nhất trong số đó.

Hứa Vi nhìn tôi đầy hứng thú, sau đó quay sang nói với Andy.

“Đây là trợ lý mới của anh à?”

Andy nhận ra có gì đó không ổn, ánh mắt anh ấy chuyển qua chuyển lại giữa tôi và Hứa Vi vài giây rồi hỏi ngược lại cô ta.

“Hai người quen nhau à?”

“Ừm.” Hứa Vi mỉm cười dịu dàng: “Nhưng không thân.”

17

Andy và Hứa Vi thảo luận chi tiết về bản thiết kế, còn tôi với tư cách là trợ lý của Andy, cũng phải ở lại đó suốt buổi.

Nửa giờ sau, cuộc thảo luận kết thúc.

Khi rời đi, Hứa Vi lên tiếng.

“Andy, có thể cho tôi mượn trợ lý của anh nửa giờ được không?”

Andy quay lại nhìn tôi một cái, gật đầu như có điều suy nghĩ.

“Được chứ.”

Trong quán cà phê, tôi và Hứa Vi lại một lần nữa ngồi đối diện nhau.

Cô ta không hề vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.

“Sao cô lại làm việc ở đây?”

“Cẩn Xuyên không đời nào để vợ mình làm công việc này, trừ khi…” Cô ta chống hai tay lên cằm, khóe môi cong lên một nụ cười xinh đẹp.

“Cô ly hôn rồi à?”

Bị nói trúng tim đen, tôi theo bản năng nắm chặt tay, rồi lại thả lỏng.

Tôi đã ly hôn, chỉ là chưa thành công mà thôi.

Hít sâu một hơi, tôi nghiêm túc nhìn cô ta.

“Đây là chuyện riêng của tôi.”

“Ha ha ~”

Thấy phản ứng của tôi, cô ta thu tay về, ngồi thẳng người, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

“Cảm ơn cô đã buông tha cho Cẩn Xuyên.”

Tôi không thích nụ cười của cô ta, càng không thích giọng điệu đó.