Đinh Lan


Chương 2

3

Một đêm này, chúng ta tá túc ở trong miếu Tây Vương Mẫu.

Tượng Bồ Tát cầm hoa mỉm cười.

Tạ Kiến Vi không tin lời của ta, nước mắt tuôn như mưa, lại bộc phát tính tình đại tiểu thư, giậm chân, đập đồ, không cho ta tới gần. Vì vậy tối đó chúng ta mỗi người ngủ một đầu.

Nhưng ban đêm gió lớn, càng ngủ càng lạnh, Tạ Kiến Vi lăn vào trong ngực ta, co mình lại thành một cục nho nhỏ, túm chặt lấy cổ áo, nước mắt trên mặt còn chưa khô.

“Đừng bỏ ta lại, cha, mẹ, ca ca…”

Cái tay định đẩy nàng ra chợt dừng lại, giây phút ấy cũng không hiểu ta suy nghĩ tới điều gì, lúc đưa tay xuống lại chuyển thành những cái vỗ lưng nhè nhẹ.

Có lẽ, ta nhớ đến cái đêm gió tuyết vào ba năm trước.

Ta mất đi mẹ, lại không có nơi nào để dựa vào.

Lúc trộm hà bao của người ta thì bị một ánh mắt dịu dàng nhìn chăm chú.

Ta vốn tưởng dựa vào tính tình đại tiểu thư của Tạ Kiến Vi này, chắc chắn sẽ không đi theo ta. Dù sao ba tháng này, hở ra là nàng nói từ nay về sau không muốn nhìn thấy ta nữa. Vì vậy, hôm sau khi tỉnh lại, ta cũng không gọi nàng.

Đẩy nàng ra. Im lặng không lên tiếng rời khỏi miếu Tây Vương Mẫu. Còn chưa đi được xa, đột nhiên nghe được sau lưng có tiếng gào khóc, quay đầu lại phát hiện tiểu cô nương tóc tai bù xù, chạy rớt mất cả một chiếc giày đang đuổi theo ta.

Nàng nhào vào trong ngực ta:

“Lan tỷ tỷ, ngươi đừng bỏ lại ta, ta muốn đi theo ngươi!”

“Ta chỉ có ngươi!”

4

Hầu hết người Tạ gia đều thông minh từ rất sớm, Tạ Kiến Vi cũng không ngoại lệ.

Nàng còn chưa rõ hoàn cảnh của bản thân nhưng vẫn một mực nắm chặt lấy tay ta không buông, rất sợ ta sẽ bỏ nàng lại. Ta không thể làm gì khác hơn là ôm lấy nàng, quay trở về miếu Tây Vương Mẫu.

Nhân tiện nhặt lại cái giày bị rớt.

Trong miếu, ta trịnh trọng nhìn nàng, từ từ ra dấu:

“Ngươi thật lòng muốn đi theo ta sao? Từ nay về sau sẽ không có cuộc sống tốt, cũng không được ăn đồ ngon. Ngươi đi theo ta thì không phải là đại tiểu thư gì cả, chỉ có thể chịu được cực khổ, không cho phép nổi giận, không cho phép khóc.”

“Nếu như ngươi thật lòng, ta có thể hướng về phía Tây Vương Mẫu thề, từ nay về sau sẽ không bỏ ngươi lại, ta có một cái bánh, nhất định chia một nửa cho ngươi.”

Nước mắt Tạ Kiến Vi còn đọng trên mặt, học theo ta thề:

“Tây Vương Mẫu ở trên cao, sau này Vi đều nghe Lan tỷ tỷ, không nổi giận lung tung, cũng không khóc.”

Nàng nói.

Ta tin.

Vì vậy, ta moi lá thư cùng với con dấu mà Tạ thế tử đưa cho giấu ở trong ngực ra, ở ngay trước mặt nàng xé nát lá thư nuốt vào trong bụng. Ta không biết trong ấy viết gì, nhưng chắc chắn là có khai báo thân phận của Tạ Kiến Vi.

Không có thư, nàng cũng không còn là Tạ Kiến Vi nữa.

“Sau này, tên của ngươi là Kiến Vi, là muội muội ta, bất kể ai hỏi ngươi, đều trả lời như vậy.”

Tạ Kiến Vi khẽ gật đồng ý, ta lại kiểm tra hà bao của nàng.

Chỉ còn dư lại mấy đồng tiền nhỏ.

Trước kia ta vẫn nghĩ sẽ mưu sinh một mình, thành Kim Lăng lớn như vậy, lăn lộn kiếm miếng cơm, được ngày nào hay ngày đó. Nhưng bây giờ bên người lại có thêm đứa bé, nàng lại trời sinh là mỹ nhân hư hỏng, Kim Lăng nhiều quý nhân, dù không bị người khác nhận ra thân phận, cũng không thể ở lại nữa.

Ta nghĩ như vậy, dùng mấy đồng tiền cuối cùng đưa nàng rời đi.

Ngồi thuyền đi Giang Đô.

5

Cõi đời này, có tiền đi khắp thiên hạ, không có tiền nửa bước khó đi.

Trên thuyền, ta đã ăn nhờ ở đậu mấy ngày, hưởng chút cá sông của chủ thuyền. Xuống thuyền thì không có cách nào ăn chùa uống chùa được nữa. Chẳng qua ta chỉ là một nha hoàn hèn mọn trong viện của Thế tử, bản thân cũng chẳng có mấy đồng xu. Mà Thế tử chỉ định đưa muội muội đến Kim Lăng, không mang theo nhiều bạc trên người nàng, lúc này thực sự đến mức một văn tiền cũng có thể làm khó anh hùng.

Tạ Kiến Vi còn chưa đến tuổi đeo trang sức, trên người thứ quý giá nhất chỉ có một chiếc vòng cổ bằng vàng.

Cuối cùng, ta đem cầm chiếc vòng cổ vàng, chỉ giữ lại khóa bình an. Thuê được một gian nhà.

Giang Đô nhà cửa san sát, khói lửa từ hàng chục vạn hộ dân, hoa phường xuôi ngược, bốn mùa đều là cảnh đẹp. Nơi này cũng là đất chật người đông, nhà cửa dày đặc, thương nhân tập trung, người đến người đi. Ta thuê nhà ở khu náo nhiệt, ngay mặt phố, dưới lầu là con đường tấp nập, hàng hóa buôn bán đủ loại, không thiếu thứ gì.

Tháng đầu tiên đến Giang Đô, ta không để Kiến Vi ra ngoài. Ban ngày nhốt muội ấy trong phòng, đóng cửa đóng sổ, chỉ đến chiều tối mới cho mở cửa sổ hóng gió. Ta cũng tranh thủ lúc ít người để đi mua đồ cần thiết.

Nhưng tình trạng này không thể kéo dài.

Thứ nhất, trời ngày càng nóng, một đứa bé năm tuổi bị giam trong nhà thực sự khiến người ta đau lòng. Thứ hai, khi đem cầm vòng cổ vàng, lão chưởng quầy thấy ta là con gái liền ép giá xuống thấp. Mà vì ta chột dạ, không dám nói rõ lai lịch món đồ, sợ bị liên lụy thêm nên vội vàng cầm tiền rời đi. Giờ thì tiền thuê nhà, tiền mua sắm cũng tiêu hết, nếu không tìm cách kiếm sống, chỉ có nước ăn mòn số tiền còn lại.

May thay, ta không phải lo lắng quá lâu.