Chương 2
Nhưng Phó Lâm Chu rõ ràng không cho tôi từ chối, quay lưng bước vào phòng, bỏ lại một câu:
“Vào đi, đóng cửa lại, lạnh.”
Bước chân anh ta loạng choạng, tôi vội chạy tới đỡ.
Kết quả anh ta đổ sầm vào người tôi.
Cái tên khốn này, nặng thật.
Tôi dốc hết sức lực đưa anh ta lên sofa.
Phó Lâm Chu ngửa cổ ra, lấy mu bàn tay che mắt, giọng khàn đặc:
“Đèn sáng quá, Tống Hàn, tắt đèn đi.”
“Tống Hàn, cho tôi nước.”
“Tống Hàn, bật nhạc lên.”
… Đây là đang coi tôi là trợ lý ảo à?
Thấy tôi đờ ra, Phó Lâm Chu thở dài:”Thôi được, làm sao sai khiến nổi cậu. Đưa đồ đây.”
Cuối cùng cũng nhớ chuyện chính rồi sếp ơi.
Tôi hớn hở đưa túi đồ cho anh ta, đứng dậy cáo lui:”Sếp, tôi về nhé.”
Chưa kịp ra tới cửa đã nghe tiếng đồ vật rơi lộp bộp.
Sau lưng vang lên giọng nói lạnh lẽo của Phó Lâm Chu:
“Cậu mua cái gì cho tôi thế này?”
Quay người lại, Phó Lâm Chu đang đứng đó, tay cầm hộp bao cao su, nhìn tôi đầy ngỡ ngàng.
Đầu óc tôi đang sốt nên còn hơi mơ hồ, liền đáp lại:”Sao vậy? Không đúng size à?”
Không thể nào, tôi mua đủ loại rồi mà.
Tôi đến gần nhìn. Thứ anh ta đang cầm là loại lớn nhất.
Mắt tôi lẳng lặng nhìn xuống… thật sự lớn đến mức đó sao?
Phó Lâm Chu quay người:”Cậu nhìn cái gì!”
Rõ ràng là nổi cáu rồi.
Nhưng thật đáng tiếc, Phó Lâm Chu sau khi say rượu dù có tức giận cũng chẳng có uy nghiêm, chỉ thấy mặt đỏ bừng.
Tôi lẩm bẩm:”Giờ lại biết ngượng. Hồi đi học không biết ai từng kéo tôi đọ… Chẳng phải đã thấy rồi sao, sợ gì.”
Mặt Phó Lâm Chu đen sì.
Đầu óc bị sốt làm hỏng, nghĩ cảnh nửa đêm bị gọi đi mua bao cao su đã đủ ấm ức, giờ sếp không những không nhắc đến chuyện thanh toán còn quay ra làm khó, tôi bực bội nói thẳng:
“Chẳng phải anh bảo tôi mua bao cao su đó sao? Mua về rồi còn hỏi là gì? Không đọc được chữ trên hộp à?”
Tôi chỉ tay vào hộp đồ, đánh vần từng tiếng:
“Không Cảm Giác, Siêu Mỏng, ưm…”
Chưa đọc hết đã bị Phó Lâm Chu bịt miệng.
Tầm mắt đảo lộn, khi tỉnh táo lại thì tôi đã bị Phó Lâm Chu đè xuống sofa.
Nửa người anh ta đè lên tôi, tay vẫn bịt miệng tôi.
Dái tai như có gì đó mềm mại lướt qua, lập tức nóng bừng.
Phó Lâm Chu áp sát tai tôi, thì thầm:
“Mua cái này làm gì? Chỉ có hai chúng ta thôi, không lẽ cậu định dùng với tôi?”
Bàn tay kia của anh ta trượt xuống eo tôi, khẽ siết một cái:”Nhiều thế này, cậu chịu nổi không?”
Không chịu nổi chút nào. Bây giờ tôi đang chóng mặt nhức đầu, vốn đã bị cảm lạnh, lại bị hơi men trên người Phó Lâm Chu xông vào, tôi hắt xì một cái rõ to.
Âm thanh lớn đến mức Phó Lâm Chu run cả người, cũng khiến anh ta tỉnh táo hơn, rồi buông tôi ra.
Phó Lâm Chu nằm vật ra bên cạnh, thở dài, nói:”Thôi, cậu về đi.”
Đi thì chắc chắn phải đi, nhưng tôi rất tò mò, liếc nhìn cánh cửa phòng trong, hỏi một cách chân thành:
“Sếp ơi, để người ta đợi lâu thế này được sao?”
Mặt Phó Lâm Chu đen như than, nghiến răng:”Đừng bắt tôi tát cậu.”
Ôi giời ơi hỏi một chút thì sao, gấp gáp gì.
Tôi nhanh chóng chuồn đi. Trước khi ra khỏi cửa còn chân thành chúc phúc:
“Chúc sếp có đêm vui vẻ nhé.”
Rồi đóng sầm cửa lại trước khi anh ta kịp ném gối.
À, nhìn anh ta tức điên lên mà tôi thấy khỏe hẳn ra!
Người ta bị bệnh thì dễ suy nghĩ lung tung. Trải qua một hồi như vậy, về đến nhà nằm trên giường tôi lại không ngủ được.
Nhìn chằm chằm vào bóng đèn trên trần, tôi bỗng tiếc nuối: lúc nãy sao không chụp vài tấm hình giật gân nhỉ?!