Chương 5
Trong đêm, đôi mắt anh sáng đến đáng sợ.
Tôi ngẫm ra có gì đó không ổn, không đúng, sợ tôi rơi xuống là sao?
Tôi tức giận nói:”Anh nghĩ tôi sẽ nhảy xuống đúng không? Trong lòng anh, tôi là người yếu đuối đến thế sao? Gặp chút khó khăn là tìm đến cái chết?”
Coi thường ai vậy!
Tôi dám làm thì tự nhiên có thể chịu hậu quả thất bại.
Còn hôm nay, chỉ đơn giản là muốn khóc nhưng ngại để lộ trước mặt người khác, nên mới tìm chỗ vắng vẻ!
Ai bảo tôi định nhảy lầu? Tôi còn mang theo…
“Đồ của tôi còn trên đó!”
Phó Lâm Chu biết mình hiểu lầm, giờ đang ngượng ngùng, nghe vậy lại nhất định đòi đi cùng tôi về, nói dai dẳng:”Để tôi xem cậu giấu bảo vật gì.”
Cũng chẳng có gì, chỉ là một chiếc cốc giữ nhiệt.
Phó Lâm Chu cười:”Sao, mượn rượu giải sầu, cậu đựng rượu trong cốc giữ nhiệt à?”
Tôi liếc anh một cái:”Uống rượu gì? Không tốn tiền à? Đổ nước lọc đấy, anh muốn uống không? Có thêm đường, đảm bảo ngọt.”
Phó Lâm Chu không khách sáo, đón lấy uống một ngụm lớn.
Gió thổi qua, hai chúng tôi nhìn nhau, đều không nhịn được cười.
“Phó Lâm Chu, anh cứ như thằng ngốc ấy.”
“Tống Hàn, cậu có khá hơn đâu.”
Xem như anh lo lắng cho tôi, tôi tạm không cãi lại.
Nhưng có một điều, “Cái này, công việc anh nói, có thật không?”
Không thật cũng không sao, dù sao chiếc bánh này quá lớn, từ trên trời rơi xuống tôi còn sợ đè chết.
Kết quả là thật.
Chưa đầy vài ngày sau tôi nhận được offer chính thức, lúc này mới biết nhà Phó Lâm Chu cực kỳ giàu có, giàu đến mức yên tâm để anh vừa tốt nghiệp đã quản lý độc lập một công ty.
Phó Lâm Chu thay đổi hoàn toàn, mặc đồ chỉnh tề khoe với tôi:”Thấy chưa, không lừa cậu chứ?”
“Tốt lắm, không lừa, vậy có thể giải thích tại sao trước đây mỗi lần tập gym xong lại đi ăn ké BBQ của tôi không? Anh biết mình ăn nhiều thế nào không!”
Phó Lâm Chu nghẹn lời, giảm bớt khí thế:”Sau khi tập gym ăn BBQ! Cậu còn mặt mũi nào tự nhận là tập gym?”
Tôi cãi bướng:”Ai quy định không được? Đổ mồ hôi xong muốn ăn chút tinh bột thì có sao? Không được à?”
Phó Lâm Chu không tranh cãi lại, đột nhiên nhướng mày:”Cũng được. Nhưng cậu xác định còn tranh luận với sếp nữa không? Thư ký Tống?”
Nhận tiền người ta thì phải biết điều, tôi nghĩ đến mức lương năm mươi triệu, tâm trạng lập tức tốt hẳn, hào phóng nói:”Vâng thưa sếp, mấy xiên trước coi như tôi tặng.”
“Tống Hàn, cậu biết biểu hiện của cậu bây giờ rất giống kẻ nịnh bợ không?”
Đùa à, đó là năm mươi triệu! Với số tiền này, tôi không những trả dần được nợ, mà còn duy trì mức sống sau khi khấu trừ hàng tháng.
Tôi mỉm cười:”Sếp nói gì cũng đúng.”
Từ đó tôi trở thành thư ký thân cận nhất của Phó Lâm Chu.
Công việc thì cần mẫn tận tụy, đời sống thì quan tâm chu đáo.
Đến cả lúc ốm mệt cũng lao đi mua bao cao su cho sếp – điển hình của nghề thư ký, không ai bằng!
Đầu óc quay cuồng, không biết đã nhìn trần nhà trong bóng tối bao lâu, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Kết quả là ngày hôm sau Phó Lâm Chu không chịu thanh toán cho tôi! Trời đất sụp đổ, “Tại sao không?! Tôi làm sai ở chỗ nào?!”
Chẳng qua buông vài câu bốc đồng, thế là tiền bay mất hết rồi?
Phó Lâm Chu liếc nhìn tôi, thản nhiên nói:”Muốn thanh toán thì tìm phòng tài chính, cậu có thể làm theo quy trình.”
Quy trình cái con khỉ! Bao cao su thì làm sao qua phòng tài chính được!