Chương 7
“Phó Lâm Chu, tôi không muốn ở bên cạnh anh nữa.”
Suốt nhiều năm qua, mối quan hệ giữa tôi và Phó Lâm Chu luôn rất tốt đẹp, thậm chí thân thiết đến mức khiến người khác phải kinh ngạc.
Đồng nghiệp không biết bao lần nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ: “Thư ký Tống đúng là lợi hại, khiến sếp phải phục tùng răm rắp.”
Những người cấp dưới làm dự án không tốt, luôn cầu xin tôi đưa cho Phó Lâm Chu xem, bởi Phó Lâm Chu sẽ không quan tâm họ vất vả thế nào, với tư cách là sếp, anh ta chỉ nhìn kết quả.
Nhưng khi tôi đưa lên, tôi sẽ luyên thuyên xin xỏ thay cho họ, thường kết thúc bằng việc Phó Lâm Chu cười nhạo tôi: “Tống Hàn, cậu thật là nhiều chuyện. Được rồi, tôi hiểu rồi, sẽ không mắng họ đâu.”
“Mấy dự án này cậu theo sát giúp tôi, cần gì cứ nói.”
Tôi cũng chẳng khách sáo, tận dụng triệt để mọi mối quan hệ và nguồn lực của Phó Lâm Chu, đổi lại cho anh ta kết quả ưng ý.
Lâu dần, mọi người bảo Phó Lâm Chu đối xử với tôi như anh em ruột thịt.
Anh em ruột cái quái gì.
Có người sinh ra đã ở Rome, có người cố gắng hết sức cũng không thể đến được.
Nhưng tôi không cam lòng, vẫn luôn nghĩ: Biết đâu có cơ hội?
Khởi nghiệp thất bại năm đó tôi cũng không phải là không có gì, cộng thêm kinh nghiệm và nguồn lực tích lũy bấy lâu, tôi không phải chỉ có thể làm phó tướng cho anh ta cả đời.
Biết đâu tôi thực sự có cơ hội đứng ngang hàng với anh ta thì sao?
Không phải lúc nào anh ta cũng ở trên, ở sau lưng, những người khác vừa ca ngợi tôi vừa phải nói một câu: “Quả không hổ danh là cánh tay đắc lực của Phó tổng.”
Hồi xưa chơi bóng, tôi và Phó Lâm Chu là đối thủ; sau này đi làm, tôi và anh ta lại trở thành cấp trên và cấp dưới.
Chúng tôi không thể là mối quan hệ bình đẳng, hợp tác sao?
Giống như cách anh ta nói chuyện với các ông chủ công ty khác.
Tôi chỉ là sẽ có thêm một ánh mắt cháy bỏng hơn họ mà thôi.
Phó Lâm Chu từng nhiều lần hỏi tôi: “Đồ keo kiệt, hôm nay lĩnh lương rồi, đãi tôi bữa cơm không?”
Tôi lắc đầu: “Cút.”
Anh ta nhăn nhó: “Có cần phải như thế không? Là thư ký mà không biết nịnh sếp sao? Ai như cậu, tích cóp nhiều tiền thế để làm gì? Đừng tưởng tôi không biết nợ cậu trả xong từ lâu rồi!”
Tiết kiệm để làm gì? Đương nhiên là để làm lại từ đầu, Đông Sơn tái khởi!
Mùa xuân cuộc đời tôi, chính là ngày mai đây!
Tôi quyết định sang thành phố khác phát triển, đã chuẩn bị đâu vào đấy, chỉ chờ đặt chân tới nơi là ra tay hành động!
Không ngờ Phó Lâm Chu lại ra tiễn tôi ở sân bay.
Ánh mắt anh ta u buồn khiến tôi hơi áy náy: “Khụ khụ… Sao anh lại đến? Tôi không cố ý đi sớm một ngày đâu, lúc cậu hỏi tôi nhớ nhầm đó mà…”
Xạo đấy. Tôi cố tình không nói cho anh ta biết.
Chuyện anh ta biết bằng cách nào giờ chẳng quan trọng. Người đã đến rồi, phân trần làm gì nữa.
Tôi nở nụ cười: “Phó Lâm Chu, đừng có diễn cảnh tiễn biệt sướt mướt nhé, xấu hổ lắm.”
Bình thường hẳn anh ta đã nghiến răng cãi lại.
Nhưng hôm nay anh ta chỉ bình thản hỏi: “Còn quay lại không?”
Tôi ngạc nhiên, không rõ anh ta hỏi về điều gì.
Quay lại thành phố này, hay bên cạnh anh ta?
Phó Lâm Chu mạnh mẽ lau mặt một cái, nặn ra một nụ cười: “Thôi được rồi, đồ vô tâm! Cút nhanh đi cho khuất mắt.”
Không khí này mới đúng, chứ lúc nãy cứ như lấy từ phim Hàn Quốc ra ấy.