Dàn Em Trai Và Chính Cung Của Tôi


Chương 4

Tôi cười nhận lấy: “Chỉ có em là dẻo miệng.”

Cậu ta lợi dụng chiều cao, xoa đầu tôi: “Hôm qua chị chẳng phải nói muốn ăn lẩu sao? Em mời chị.”

Tôi vỗ vỗ mặt cậu ta: “Ngoan lắm!”

Cậu ta mở cửa xe cho tôi, còn che chắn phía trên cho đến khi tôi ngồi vào trong.

Không hiểu sao.

Tôi luôn cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh.

Em trai ruột tôi lái xe rời đi.

Tôi tò mò nhìn ra phía sau.

Thấy một chiếc Rolls-Royce chưa từng thấy bao giờ đỗ ở dưới sảnh công ty.

7

Bố tôi bị tái phát bệnh trĩ.

Phải nằm viện điều trị một tuần.

Bố tôi sốt ruột, “Nước không thể một ngày không vua, con đến KTV trông nom giúp bố.”

Tôi trông nom một chút.

Nhưng bận quá không xuể.

Hết cách.

Tôi đành phải gọi người.

Trong nhóm [Những người em trai thân yêu] tôi vừa kêu gọi.

Hai mươi tám người hưởng ứng.

Gọi mấy đứa em trai đẹp mã đến.

Mặc đồng phục vào.

Trông đúng là một màn “đồng phục quyến rũ”.

KTV vốn đã rất bận rộn nay lại càng bận rộn hơn.

Khách hàng nữ rõ ràng tăng lên đáng kể.

Người suy sụp đầu tiên là cậu em họ đẹp trai, “Hu hu, hồi nhỏ thầy bói nói em là số hưởng, không ngờ lại phải đi làm trai phục vụ ở KTV…”

Kết quả.

Nhận được một khoản tiền boa kếch xù, hôm sau đi làm liền trở nên tích cực hẳn, “Thiếu gia đây lên ca đây!”

Nói nhỏ thôi, có gì mà vẻ vang?

8

Hai mươi tám đứa em trai của tôi đều rất hiểu chuyện.

Mỗi tối thay phiên nhau đến KTV giúp tôi.

Thật sự rất an ủi.

Tan làm đã là rạng sáng, tôi mời mọi người đi ăn khuya, coi như an ủi một chút.

Bọn họ rất đoàn kết, yêu thương nhau.

Còn cổ vũ, động viên lẫn nhau.

“Nhị đệ, ra ngoài làm ăn đều như vậy cả, một lần lạ, hai lần quen, ba lần là đệ sẽ thích thôi.”

“Nhưng mà cô ấy sờ em…”

“Sờ một chút thì sao? Có mất miếng thịt nào đâu.”

Sau đó, phong cách bắt đầu thay đổi.

“Sờ cậu là nể cậu rồi, đàn ông đến KTV không phải là để cho người ta sờ à?”

“Đến KTV mặc ít như vậy không phải là chờ được các chị đẹp để ý sao, tôi là đàn ông, chẳng lẽ không biết cậu nghĩ gì?”

“Có cần phải làm quá lên thế không? Toàn là mấy chị gái đáng yêu cả mà, phản ứng dữ dội vậy làm gì?”

“Đã đến những chỗ như này rồi, còn giả bộ cái gì nữa?”

Tôi: “…”

[Luận về sự tự tu dưỡng của thiếu gia KTV]?

Điện thoại di động reo lên, lại là Đàm Độ Tầm.

Tôi không muốn nghe điện thoại trước mặt các em.

Liền lặng lẽ cúp máy.

Em trai ruột hỏi tôi: “Ai vậy?”

Tôi: “Điện thoại lừa đảo.”