Chương 6
Cậu ấy kích động vừa hôn vừa ôm, “Ngày mai chị nhớ đến lượt em nhé? Em làm được hai tiếng cơ!”
“Đến nhiều thì ngán, vài ngày nữa rồi tính.”
Cậu ấy vẫn quyến luyến không rời, “Chị chê em không đủ ‘nhiệt’ à?”
Không phải.
Em làm tốt quá rồi.
Tiếc là chỗ của tôi là KTV.
Không thể để sinh viên tài năng của Bắc Vũ phải làm những việc mờ ám ở chốn ăn chơi này.
Tôi vỗ nhẹ lên má cậu ấy, “Không, em ‘nhiệt’ quá, chị sợ phạm pháp.”
Em họ nghe xong, đường kiếm tiền bị cắt đứt, lập tức nằm lăn ra đất.
Ôm chặt lấy chân tôi, khổ sở cầu xin, “Chị ơi em sai rồi! Sau này em nhất định sẽ sửa đổi! Chị cho em thêm một cơ hội nữa có được không!”
Tôi rút chân ra, còn tiện thể đá cậu ấy một cái, “Cút!”
Về đến nhà thì nhận được tin nhắn của Đàm Độ Tầm: [Vợ vất vả rồi, em làm tốt lắm. Yêu em!]
Tôi: ?
14
Sức khỏe của bố tôi đã hồi phục gần như hoàn toàn.
Qua hôm nay.
Tôi không cần phải trông coi KTV nữa.
Tan làm.
Tôi mời tất cả các em trai đi ăn khuya.
Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ trong thời gian qua.
Trừ đi chi phí.
Chia cho mỗi người ba vạn.
Sau đó, tôi dùng giọng hài hước để xoa dịu nỗi buồn, “Duyên phận của chúng ta đến đây là hết, mọi người giải tán đi.”
Em trai ruột của tôi là người đầu tiên đứng dậy, “Chị không cần chúng em nữa sao?”
Tôi lắc đầu.
Từng người một, “nhiệt” như thế, ai mà dám cần?
Em họ trả lại tiền cho tôi: “Chị, em không cần tiền.”
Một đứa em khác cũng phụ họa: “Em cũng không cần tiền của chị.”
Thế là cả đám em đều nói: “Chúng ta là người một nhà, sao có thể lấy tiền của chị chứ?”
Mắt tôi đỏ hoe: “Không được, các em không nhận, chị áy náy lắm…”
“Chị coi bọn em là người ngoài sao?”
“Chị tốt với bọn em như vậy, đây đều là những việc em trai nên làm.”
“Sau này chị có cần gì cứ nói, bọn em không ngại xông pha khói lửa!”
Tôi vừa lau nước mắt vừa đứng dậy, xoa những cái đầu nhỏ đáng yêu của chúng: “Các em ngoan, chị thật sự không nỡ xa các em…”
“Hu hu, em cũng vậy!”
“Không muốn xa chị!”
“Chị ơi, khoảng thời gian này mọi người ở bên nhau thật sự rất vui.”
“Mong rằng sau này còn có cơ hội như vậy!”
…
Khúc nhạc kết thúc, mọi người tản ra.
Tôi chui vào chiếc Rolls-Royce của Đàm Độ Tầm, tâm trạng vẫn còn rất xúc động.
“Bảo bối, em buồn quá…”
Anh ấy nhìn tôi đầy vẻ xót xa: “Anh biết, tối nay anh nhất định sẽ an ủi em thật tốt.”
Tôi: ?
15
Vừa đến cửa nhà anh ấy.
Chúng tôi đã cuồng nhiệt hôn nhau.
Người đàn ông cởi áo sơ mi.
Kéo tay tôi.
Dùng đầu ngón tay lướt trên cơ bụng săn chắc.
Tôi không kìm được mà cảm thán: “Bảo bối, dáng anh đẹp quá.”
Ánh mắt anh ấy tối sầm lại: “Còn có thứ tuyệt hơn, em có muốn không?”
Chuyện đó còn phải hỏi sao?
Tôi: “Muốn!”
Trời ơi.
Anh ấy đi đâu học hỏi thế không biết?
Tôi trở nên tham lam vô độ.
Anh ấy kiên nhẫn dỗ dành: “Ngoan, biết điều một chút.”
Đồ nước ép.
Đúng là biết cách làm marketing đói khát mà.
16
Khi thức dậy, Đàm Độ Tầm đưa cho tôi một bản thỏa thuận quà tặng.
Nói là muốn tặng cho tôi căn hộ cao cấp mà tối qua chúng tôi đã ngủ.
Tôi ngây người, “Để làm gì?”
“Anh muốn làm chim hoàng yến của riêng em.” Anh ấy còn ân cần nói: “Sợ em không có tiền mua lồng, nên anh tự mua cho mình rồi.”
Còn nắm lấy tay tôi nói, “Tan làm thì về nhà sớm nhé, anh sẽ giặt giũ, cơm nước hầu hạ em.”
Tôi thực sự không dám tin, “Bạn trai em tốt vậy sao?”