Chương 7
Đàm Độ Tầm cuối cùng cũng nói: “Nhưng anh có một điều kiện, đừng quan tâm đến mấy đứa em trai lăng nhăng bên ngoài nữa.”
Nụ cười của tôi cứng đờ: “Sao anh biết em có nhiều em trai? Anh điều tra em à?”
Anh ấy cúi đầu, khẽ xin lỗi, “Xin lỗi em.”
“Họ đều là người nhà của em, đều là những đứa em có quan hệ rất tốt với em, em không thể không quan tâm đến họ được.”
Anh ấy hừ lạnh, “Người nhà gì chứ, chẳng lẽ mấy đứa em trai này đều có quan hệ máu mủ với em à?”
Tôi: “Cũng không hẳn…”
Gia đình tái hôn, có rất nhiều người không có quan hệ máu mủ.
Còn có mấy người là người nước ngoài nữa.
Không phải.
Không có quan hệ máu mủ thì tôi không thể làm bạn với người khác giới sao?
Tôi làu bàu: “Quan niệm cổ hủ thế, cải cách mở cửa không thông báo cho anh à…”
Anh ấy còn giận dỗi: “Không cởi mở bằng em!”
“Đàn ông gì mà hẹp hòi. Em còn định tìm cơ hội giới thiệu anh với bọn họ nữa chứ! Anh thử hòa nhập với mọi người, vui vẻ hòa thuận, chẳng phải tốt hơn sao?”
Anh ấy rất kháng cự: “Không tốt!”
“Không tốt chỗ nào?”
Anh ấy ấm ức vô cùng: “Em chỉ cần có một mình anh là đủ rồi, không cần nhiều em trai như vậy. Anh sẽ tốt hơn bọn họ, mọi phương diện đều sẽ cố gắng thể hiện để em hài lòng, xin em đừng quan tâm đến bọn họ nữa, được không?”
Tôi: “…”
Tính chiếm hữu mạnh đến vậy sao?
Sắp muộn rồi, tôi mặc quần áo vào: “Đi thôi.”
Đàm Độ Tầm: “Còn nhà thì sao?”
Tôi: “Không cần.”
Không ai được phép tước đi quyền mua căn nhà đầu tiên của tôi.
Anh ấy nhìn bản thỏa thuận bị tôi ném sang một bên, cả người như vỡ vụn.
Tôi không đành lòng, trước khi ra khỏi cửa liền hôn anh ấy: “Đàn ông ấy mà, phải rộng lượng một chút. Cứ coi mọi người như anh em, hòa nhập vào đại gia đình của chúng ta, có được không?”
Đuôi mắt người đàn ông đỏ hoe, vẻ mặt đầy nhẫn nhịn: “Tang Nghê, anh điên rồi mới để em chà đạp như vậy!”
Tôi: ?
Anh ấy cũng thích xem truyện tranh rùa đen à.
17
Để Đàm Độ Tầm sớm ngày hòa nhập với các em trai của tôi.
Tôi kéo anh ấy vào [Những người em trai thân yêu] .
Số người trong nhóm chat tăng lên thành 30.
Em họ tôi là người phát hiện đầu tiên: [Có người mới vào à? Chị lại nạp thêm thiếp sao?]
Em trai họ tôi theo trường phái trừu tượng: [Người mới vào nhóm, gửi ảnh nude trước đi!]
Một đám hùa theo: [Đúng vậy, đúng vậy! Có hiểu quy củ không? Mau để anh em mở mang tầm mắt cho chị!]
Đàm Độ Tầm: [Ảnh tám múi cơ bụng.jpg]
Ôi mẹ ơi!
Anh ấy thật thà thật.
Thật sự gửi ảnh à?!
Trong ảnh, anh ấy vẫn mặc vest, không lộ mặt.
Cúc áo sơ mi trắng đã mở toang, cơ bắp đẹp đẽ lộ ra không sót chút gì.
Tôi chảy cả nước miếng.
Lặng lẽ tải ảnh gốc về.
[Đệt! Tại hạ thua rồi.]
[Chỉ thấy người mới cười, nào hay người cũ khóc. Hu hu hu…]
[Hừ! Lấy sắc thờ người, có được mấy khi tốt?]
[Chắc chắn là xấu xí, đẹp trai sao lại không dám lộ mặt?]
[Đúng vậy! Không lộ mặt auto coi như Lý Đản!]
Trong nhóm, người tung kẻ hứng cũng thật không ít.
Cho đến khi Đàm Độ Tầm gửi một tấm ảnh lộ mặt: [Các cậu em, xin chỉ giáo nhiều.]
Đẹp trai đến mức mọi người im thin thít.
Nhóm em trai lập tức trẻ hóa.
Tất cả đều bị dọa thành cháu trai.
18
[Anh rể!]
[Chào anh rể!]
[Tiểu đệ tham kiến anh rể!]
[Anh rể vạn phúc kim an!]
[Quỳ lạy anh rể! Dập đầu thật mạnh!]
Các em trai dành cho anh ấy vinh dự cao nhất trong nhóm.
Nhưng Đàm Độ Tầm cũng chỉ nhàn nhạt đáp: [Đa tạ các cậu em đã ưu ái.]
Buổi chiều.
Tôi đến công ty đối tác họp.
Đàm Độ Tầm cho tất cả mọi người lui xuống.
Đè tôi lên bàn họp.
Người đàn ông thanh lãnh, cao ngạo, mắt đỏ hoe nhượng bộ: “Em có thể nuôi nhiều cá, nhưng anh phải là chính cung.”
Tôi: “…”