Chương 9
21
Khi tôi và Đàm Độ Tầm về đến nhà.
Các em trai tôi đã chơi đùa trong phòng khách.
Em họ giúp mẹ tôi rửa rau.
Em họ khác thì chỉ bố tôi lướt Douyin.
Em trai ruột ngậm một miếng dưa lưới, chìa mặt về phía tôi.
Đàm Độ Tầm kinh ngạc: “Cậu ta đang dùng miệng đút em? Trước mặt bố mẹ em sao?”
Tôi: “Quen rồi, bọn em hay thế lắm.”
Khuôn mặt Đàm Độ Tầm tràn ngập vẻ khó tin: “…”
Tôi cười, dùng tay nhận lấy miếng dưa, em trai tôi liền tiện tay tôi mà gặm: “Không phải, anh rể, em đang rán viên mà, không rảnh tay.”
Rồi quay ngoắt lại hét lớn: “Bố! Mẹ! Bạn trai của chị đến rồi!”
Bố mẹ tôi vội vàng đặt việc đang làm xuống, cùng các em trai ra đón.
“Chào cháu, bạn trai của Tang Nghê!” Bố tôi có vẻ hơi căng thẳng.
“Cuối cùng cũng hẹn hò rồi, cứ độc thân mãi, mẹ còn tưởng nó là les.”
Mẹ kế tôi đúng là… Vẫn là mẹ thôi.
Em họ tôi: “Bác cả, hai ta nghĩ giống nhau rồi!”
Em con cậu tôi: “Mợ còn sành điệu quá ha.”
Đàm Độ Tầm cả người như bị đơ máy, đang trong quá trình khởi động lại.
Hai giây sau cuối cùng cũng “khởi động” xong: “Chào hai bác ạ, cháu là bạn trai của Tang Nghê, Đàm Độ Tầm ạ.”
Sau đó chào hỏi em họ tôi: “Còn vị này là…”
Em họ tôi vội nói: “Em là đứa trong nhóm ấy, cún con thối của chị gái!”
Tôi giúp giới thiệu: “Đây là con trai út của thím hai em.”
Thái độ của Đàm Độ Tầm vô cùng thân thiện: “Chào cún con nhé.”
Em họ tôi: “…”
Tôi dứt khoát gửi thông báo vào nhóm: [Các em trai thối, phiền sửa lại tên hiển thị một chút, họ tên thật cộng thêm quan hệ họ hàng với chị, để anh rể dễ nhận người!]
Một lời hô hào hai mươi tám người hưởng ứng.
Trong khoảnh khắc.
Trong nhóm, các loại biệt danh mập mờ trên mạng đồng loạt đổi thành [Trương Chí Bân, con trai thứ hai của dì út], [Lưu Mãn Mãn, con trai cả của cô năm]…
Khóe miệng Đàm Độ Tầm không ngừng nhếch lên, có AK cũng khó mà ghìm xuống được.
Anh ấy cũng sửa lại tên hiển thị của mình: [Đàm Độ Tầm, anh rể.]
Cả nhà bắt đầu ăn cơm.
Em kế của tôi nói với Đàm Độ Tầm: “Ngại quá anh rể, nhà em không uống rượu, vì chị gái không thích ngửi mùi đó.”
Đàm Độ Tầm rất hiểu chuyện: “Anh nhớ rồi.”
Tôi vừa nhấc đũa lên.
Bốn đứa em trai đồng thời giữ bàn xoay trên bàn lại, “Mọi người đừng động đậy, chị gái muốn gắp thức ăn.”
Bố tôi không nhịn được nói: “Còn có khách ở đây đấy.”
Đàm Độ Tầm khiêm tốn đến mức khiến người ta giận sôi máu: “Đừng khách sáo, đều là người một nhà cả. Anh còn phải học hỏi các em trai nhiều, xem làm sao để hầu hạ chị ấy cho tốt.”
Rồi cầm đũa gắp thức ăn cho tôi.
Em trai ruột của tôi suýt chút nữa thì rơi lệ: “Đạt tiêu chuẩn!!”
22
Còn tưởng rằng thân phận của tôi và Đàm Độ Tầm quá khác biệt, đoạn tình cảm này sẽ không kéo dài.
Nên tôi tập trung vào sự nghiệp của bản thân, không dành quá nhiều tâm tư cho anh ấy..
Có lẽ thái độ nửa gần nửa xa, ngược lại càng khiến anh ấy say mê.
Hiếm khi có cơ hội ở bên nhau, anh ấy đều ra sức thể hiện, nhiệt tình đến mức khiến người ta khó lòng chống đỡ.
Khi tôi đi công tác xa, bận đến tận khuya, anh ấy sẽ gửi video “phúc lợi”, trêu chọc đến mức lòng người xao xuyến.
Sở thích lớn nhất của anh ấy là tranh giành tình cảm với hai mươi tám đứa em trai của tôi.
Từ việc lớn như ai sẽ phụ trách trang trí căn nhà đầu tiên của tôi.
Đến việc nhỏ nhặt như ai sẽ mua cho tôi ly cà phê đầu tiên của mùa thu.
Ngoài mặt trong tối, không ai nhường ai.
Đáng tiếc, dù có tranh đấu thế nào.
Cuối cùng người thắng vẫn là anh ấy.
Rất thích xem đàn ông cạnh tranh vì mình.
Thật thú vị.
Đây mới là thứ mà những người phụ nữ mạnh mẽ như chúng ta nên xem.
Vào ngày hôn lễ.
Hai mươi tám cậu em trai đẹp trai của tôi đều đến làm phù rể.
Trong lễ đường… à không, lễ đường thành hôn của chúng tôi.
Khóc lóc thảm thiết như thể tôi sắp phải đi đưa tang vậy.
Nước mắt đầm đìa.
Khiến người ta thấy mà thương.
Thế mà còn lên cả hot search.
Cư dân mạng bình luận đầy mỉa mai.
[Chính cung của cô dâu hào môn và hai mươi tám người em trai làm của hồi môn.]
Tôi: “…”
Mấy người làm truyền thông giỏi đặt tiêu đề thật đấy.