Ngộ Minh


Chương 2

Xinh đẹp tinh xảo như búp bê sứ trưng bày trong tủ kính, da dẻ trắng bệch, cứ như chạm vào là vỡ, dễ khiến người tôi nảy sinh ý muốn bảo vệ.

Thật ngoan.

Trong lòng tôi bất giác thốt lên hai chữ này.

Cậu ấy mặc bộ tây trang trắng tinh tế, bên trong là sơ mi kiểu Pháp, rũ mắt ngồi đó, hệt như một hoàng tử nhỏ không hiểu sự đời, khiến tôi không khỏi nghi ngờ có phải Phó Bạch đã trắng trợn nói điêu không.

Nhưng theo tính tình của cậu ta, không làm ra loại chuyện này.

Tôi khẽ gõ ngón trỏ lên tay vịn ghế sofa da, ôn tồn nói:

“Cậu chủ nhỏ, chỗ chúng tôi muốn bao trọn phải đặt trước 24 tiếng, nếu cậu không muốn có người khác ở đây, thì ngày mai hãy đến.”

Nếu là kẻ gây sự khác, tôi đã chẳng thèm nói nhiều mà tống cổ ra ngoài rồi, nhưng cái vẻ ngoài này khiến tôi mềm lòng đôi chút.

Vậy mà đến giờ, đã gần một phút trôi qua, vẫn không ai đáp lời.

Từ lúc tôi xuất hiện, Hoắc Ngộ vẫn luôn cúi gằm mặt, coi như tôi không khí.

Kiên nhẫn ít ỏi của tôi đã cạn sạch.

“Chu Khang, tiễn khách.”

3

Tôi vừa dứt lời, Hoắc Ngộ bỗng ngẩng đầu lên nhìn.

Đôi mắt hoa đào rất đẹp, hàng mi rậm rủ xuống che đi ánh sáng lấp lánh, nhìn kỹ lại, hóa ra là ngấn lệ.

Cứ như chịu bao nhiêu uất ức, thật khiến người tôi xót xa.

Tôi không nhịn được khẽ cười.

“Cậu ấm ức gì?”

Hoắc Ngộ mím chặt môi, nghẹn đến đỏ cả đuôi mắt.

Thật đúng là trông như một kẻ đáng thương bị ức hiếp.

Trong khe hở, Chu Khang dẫn người tới, chờ đợi mệnh lệnh của tôi.

Tôi không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ im lặng nhìn Hoắc Ngộ, không nói thêm lời nào.

Hàng mi người đàn ông run rẩy, đầu ngón tay trắng bệch nắm chặt vạt áo, đầu hoảng loạn cúi gằm, dường như rất sợ tôi nhìn cậu ấy như vậy.

Không biết qua bao lâu, cậu chủ nhỏ cuối cùng cũng chịu mở miệng.

“Đừng đuổi tôi đi.”

Giọng nói rất mềm mại, lại còn nhẹ nhàng như làm nũng, khiến lòng người ngứa ngáy.

Tôi vô thức dịu giọng.

“Có thể, nhưng không được đuổi người.”

“Ừm.”

“Lạc Minh Khê!”

Tôi nhìn vành tai Hoắc Ngộ dần ửng đỏ, nhếch môi định nói thêm gì đó, thì nghe thấy có người bất mãn gọi tôi một cách nóng nảy.

Từ khi tôi có ký ức, rất ít người dám gọi tôi như vậy.

Ngoại trừ người nhà, chỉ có những người bạn trai được tôi cưng chiều mới dám gọi thẳng tên tôi.

Phó Bạch đã tức giận đến mức đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn tôi.

Tôi khẽ nhướng mày, suýt chút nữa quên mất sự tồn tại của cậu ta.

Tuy rằng đã định chia tay, nhưng dù sao vẫn chưa chia, phải làm tròn nghĩa vụ của bạn gái.

Tôi đối với bạn trai còn danh phận luôn không tệ.

Chỉ là tôi còn chưa kịp nói gì, Hoắc Ngộ đã tự đứng dậy đi về phía Phó Bạch.

Dừng lại cách một mét, khẽ cúi người, cậu ấy cực kỳ thành khẩn nói ba chữ.

“Xin lỗi.”

Âm thanh không lớn không nhỏ, đủ để tất cả mọi người ở đó nghe thấy.

Trong giọng nói không hề có chút không cam lòng hay khinh miệt nào, cộng thêm vẻ ngoài cực kỳ dễ gây thiện cảm kia, rất khó để người tôi không tha thứ.

Phó Bạch há miệng, không biết nên nói gì.

Thiếu gia nhà họ Hoắc này có vẻ không giống như lời đồn, ít nhất là trước mặt ta.

Thật thú vị.

Mọi chuyện giải quyết gần xong, tôi cũng lười quản nữa.

Liếc mắt ra hiệu cho Chu Khang, tôi liền đi thẳng lên lầu.

Lầu hai, phòng riêng của tôi.

Phó Bạch lẽo đẽo theo sau, vào phòng còn giận dỗi ngồi ở chỗ xa tôi nhất, quay mặt đi không thèm nhìn.

Tôi tự rót cho mình một ly rượu, chậm rãi uống cạn rồi thản nhiên nói.

“Đến chỗ Liễu Thanh lấy tiền đi, chúng ta kết thúc rồi.”

Vừa dứt lời, Phó Bạch liền xù lông, bật dậy nhìn tôi.

“Cô nói cái gì?”

Cậu ta dường như không hiểu, rõ ràng là lỗi của tôi, tại sao tôi không dỗ dành cậu ta mà lại lạnh lùng nói chia tay như vậy.

Tôi chưa từng lạnh nhạt với cậu ta, dù cậu ta gây ra bao nhiêu chuyện lớn bên ngoài, tôi cũng sẽ thu dọn tàn cuộc.

Nhưng cậu ta quên mất một điều, tôi không phải là người chung tình.

Scandal của tôi đầy trời, chỉ cần lên mạng tìm kiếm là biết, bạn trai hết người này đến người khác, lâu nhất cũng chỉ được nửa năm.

Tuy rằng ở bên cậu ta lâu hơn một chút, nhưng về bản chất cũng không khác gì những người khác.

Chán thì vứt, đó là phong cách làm việc nhất quán của tôi.

“Đừng để tôi nói lần thứ hai, rời đi ngay bây giờ, những tài nguyên trước đây tôi cho cậu sẽ không thu hồi lại.”

Giọng điệu của tôi lạnh xuống, hoàn toàn trở thành thái độ công việc.