Chương 4
7
“Tiểu thư, ngoài cửa có người.”
Nghe vậy, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ngay cạnh cổng lớn có một người đang ngồi xổm, trông nhỏ bé.
Nghe thấy tiếng động, người nọ ngẩng đầu lên.
Lộ ra một khuôn mặt tuấn tú rõ ràng.
Là Hoắc Ngộ.
Dạo gần đây công ty quá bận, công việc chất đống.
Tôi nhíu mày suy nghĩ một lúc mới nhớ ra vị thiếu gia này một tuần trước đã trở thành trợ lý của tôi, hôm nay hình như là ngày cậu ấy nhận chức.
Chưa kịp nói gì, Từ Tế Châu bên cạnh đã kéo dài giọng điệu đầy trêu chọc.
“Tiểu tình nhân của cô ngay cả nhà này cũng biết?”
“Anh vào trước đi.”
Quen với bộ dạng này của Từ Tế Châu, tôi lười để ý, xuống xe luôn, nhưng không nhận ra ánh mắt người phía sau chợt lạnh đi.
Trên đường có mưa nhỏ, mấy sợi tóc mái của Hoắc Ngộ ướt dính trên trán, có lẽ vì chịu cái lạnh cuối thu lâu, nên sắc mặt vốn đã trắng bệch càng thêm tái nhợt, trông rất đáng thương.
Trong lòng khẽ động, tôi đưa tay về phía cậu ấy, muốn kéo cậu ấy lên.
Hoắc Ngộ lại như hiểu lầm ý tôi, cậu ấy chớp mắt, nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.
Mái tóc mềm mại lướt nhẹ, mang theo cảm giác ngứa ngáy tê dại.
Tôi khựng lại một chút, mới khẽ lên tiếng.
“Đứng lên.”
Thấy tay tôi vẫn lơ lửng bất động, Hoắc Ngộ lại cọ thêm một lúc mới chậm chạp hiểu ra ý tôi.
Cậu ấy bật dậy, vành tai đỏ bừng.
Mấy giây sau, tay tôi được nắm lấy đầy cẩn trọng.
Lực rất nhẹ, chỉ cần hơi dùng sức là có thể buông ra.
Hoắc Ngộ lén nhìn tôi một cái rồi vội cúi đầu, ánh mắt dừng lại nơi hai bàn tay đang nắm lấy nhau, đầu ngón tay run rẩy.
Tôi khẽ động, hai bàn tay vốn không nắm chặt đã tách rời.
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Hoắc Ngộ chợt ảm đạm.
Khiến người tôi nhìn vào có chút bực bội khó hiểu.
Dừng lại vài giây, tôi giơ tay, nắm lấy lần nữa.
Đầu ngón tay chậm rãi lướt qua lòng bàn tay, từng chút một xuyên qua kẽ hở, mười ngón đan chặt vào nhau.
Trong thoáng chốc, hô hấp của Hoắc Ngộ như ngừng lại, cậu ấy đột ngột ngước nhìn tôi.
“Sao? Không muốn?”
Tôi cố ý trêu cậu ấy, làm bộ muốn rút tay về.
“Không có.”
Hoắc Ngộ đáp cực nhanh, siết chặt tay tôi bối rối giấu ra sau lưng cậu ấy.
Tôi cố ý thả lỏng người, thuận theo lực kéo ngả vào lòng cậu ấy, trán vừa vặn chạm vào môi cậu ấy, mát lạnh.
Khoảng cách quá gần, tiếng nuốt khan và hơi thở nặng nề của cậu ấy trở nên đặc biệt rõ ràng.
Hoắc Ngộ cao lớn, đỉnh đầu tôi chỉ vừa chạm tới cằm cậu ấy.
Tôi bỏ qua sự cứng đờ trong thoáng chốc của Hoắc Ngộ, môi cố ý lướt qua yết hầu cậu ấy, rồi hơi ngẩng đầu, ra vẻ kinh ngạc nhìn cậu ấy cáo trạng ngược lại.
“Cố ý?”
Tư thế này quá mờ ám.
Nghe tôi hỏi vậy, Hoắc Ngộ theo bản năng muốn buông tay khỏi eo tôi.
Nhưng động tác luống cuống khựng lại khi chạm phải ánh mắt mang ý cười của tôi.
Hoắc Ngộ mím môi, cúi đầu như nhận lỗi, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi tôi, giọng mềm nhũn nũng nịu.
“Ừm, cố ý.”
“Tỷ tỷ, tha thứ cho em.”
Tôi bị tiếng “tỷ tỷ” này làm cho có chút thất thần, mà người gây ra chuyện vẫn cứ cọ mũi tôi như cún con.
Tôi khẽ nuốt nước bọt, nhất thời không nhịn được.
Kéo lấy cổ áo sơ mi của cậu ấy, hơi kiễng chân, tôi hôn lên đôi môi hồng nhạt của cậu ấy.
Hoắc Ngộ như khúc gỗ, ngây người đứng đó, mặc tôi muốn làm gì thì làm.
Mấy giây sau, dường như cậu ấy mới hoàn hồn, bàn tay vốn hờ hững đặt trên eo tôi đột nhiên siết chặt, bắt đầu vụng về đáp lại nụ hôn của tôi.
Va chạm lúng túng, răng cậu ấy đập vào môi trên của tôi.
Ngốc nghếch.
Tôi cắn nhẹ một cái coi như trừng phạt, không ngờ lại cắn rách thật, vị tanh nhàn nhạt lan tỏa trong khoang miệng.
Tôi muốn lùi lại, Hoắc Ngộ lại đuổi theo đầy lưu luyến.
Không biết qua bao lâu, không khí xung quanh dường như sắp cạn kiệt trong nụ hôn này, Hoắc Ngộ mới chịu buông tha, khẽ nghiêng đầu tựa vào tai tôi thở dốc.
“Tỷ tỷ.”
Giọng nói ngoan ngoãn giờ đây có chút khàn đặc, như lời tình nhân nỉ non, nghe thật quyến rũ.
Hơi thở của tôi cũng có chút không ổn định, chỉ khẽ nheo mắt hờ hững đáp lời.
“Ừ?”
“Chúng ta vừa hôn nhau.”
“Ừ.”
“Bạn trai bạn gái mới hôn nhau.”
“Ừm…”
Chữ “ừm” vừa bật ra đã bị tôi nuốt lại.
Chỉ hôn một cái mà đã đòi danh phận, vậy số lượng bạn trai cũ của tôi chắc phải tính bằng đơn vị “tá” mất.
Tôi tùy ý nhìn về phía Hoắc Ngộ, phát hiện ánh mắt cậu ấy trong veo, nghiêm túc, cứ như thật lòng cho rằng hôn nhau là dấu hiệu của việc ở bên nhau vậy.
Vẻ mặt quá đỗi chân thành, hệt như một chú cún ngoan ngoãn ngồi xổm trước mặt, đầy mong chờ nhìn bạn, khiến tôi nhất thời không nỡ lòng nào.
Tôi đưa tay vuốt lên mặt Hoắc Ngộ, ngón cái nhẹ nhàng xoa khóe môi bị tôi cắn rách, nhuốm chút máu, cuối cùng bất lực cười.
“Vậy có muốn về nhà với em không, bạn trai?”
Hoắc Ngộ nhất thời mở to mắt, dường như không ngờ tôi lại thừa nhận thẳng thừng như vậy, cậu ấy nhìn chằm chằm vào vẻ mặt tôi, xác nhận đi xác nhận lại rằng tôi không hề trêu chọc cậu ấy, ánh mắt anh sáng lên đến lạ thường.