Ngộ Minh

Chương 7

9

Khi tỉnh lại đã là đêm khuya.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi, tôi bắt gặp ánh mắt đen như mực của Hoắc Ngộ, chuyên chú như thể chưa từng rời khỏi tôi dù chỉ một khắc.

Trông cậu ấy vô cùng tỉnh táo, như thể đã thức từ lâu hoặc chưa từng ngủ.

Vừa mở mắt, nụ hôn của cậu ấy đã trao đến, từ khi biết hôn, Hoắc Ngộ đặc biệt thích làm chuyện này.

Tôi bị cậu ấy ôm trọn trong vòng tay đầy chiếm hữu, tự nhiên vòng tay lên cổ cậu ấy đáp lại.

Không biết bao lâu sau, Hoắc Ngộ mới chịu buông tôi ra.

Cậu ấy tựa trán mình lên trán tôi, giọng nói khàn khàn nghe vừa nũng nịu vừa ngọt ngào…

“Chị chị, còn khó chịu ở đâu không?”

Vòng eo truyền đến cảm giác ấm áp, tôi mới nhận ra tay Hoắc Ngộ vẫn luôn ôm lấy eo tôi xoa nhẹ.

Đáy lòng tôi như bị một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.

Tôi vuốt mái tóc có chút rối của cậu ấy, khẽ cười.

“Không có, cún nhỏ ngoan lắm.”

Hoắc Ngộ ngượng ngùng cọ cọ vào tôi, sau đó như nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt dần trở nên tủi thân.

“Chị, vừa nãy chị không gọi em như vậy.”

“Vừa rồi? Lúc nào?”

Tôi giả vờ không hiểu.

Quá giả, đến cún con cũng nhìn ra, mím môi im lặng.

Đầu ngón tay lại bất động thanh sắc di chuyển đến điểm mẫn cảm bên hông tôi khẽ chuyển động.

Lực rất nhẹ, nhưng khiến người tôi vừa ngứa vừa tê dại.

Tôi nhất thời mềm nhũn cả người, không tự chủ được mà cuộn tròn trong lòng Hoắc Ngộ, trong lòng buồn cười.

Mặc cậu ấy làm nũng một hồi tôi mới thỏa hiệp.

“Bảo bối, sai rồi, sai rồi, đừng nghịch nữa.”

Vừa nghe thấy hai chữ “bảo bối”, Hoắc Ngộ liền rụt tay về, nhưng lại ôm tôi càng chặt hơn, giọng nói cũng khàn đi.

“Chị chị, gọi thêm mấy lần nữa đi.”

Giọng điệu gần như cầu xin, tôi không nỡ từ chối.

“Bảo bối, Hoắc Ngộ bảo bối, hài lòng chưa?”

Nhịp tim nơi lồng ngực tăng nhanh cùng nhiệt độ cơ thể càng lúc càng nóng bỏng thay cho câu trả lời của Hoắc Ngộ.

Khuôn mặt thanh tú ngoan ngoãn ẩn trong bóng tối, bỗng dưng thêm vài phần nguy hiểm.

Như một con thú hoang rình mồi, lặng lẽ tiến đến, khiến không khí xung quanh lại trở nên nóng rực.

“Đinh linh linh…”

Tiếng chuông điện thoại vang lên, đột ngột phá vỡ sự ái muội trong phòng.

Dù không nhìn rõ, tôi vẫn cảm nhận được sự bất mãn và ấm ức của Hoắc Ngộ lúc này.

Tôi khẽ cười, xoa đầu hắn rồi bắt máy.

Nụ cười luôn thường trực trên môi tôi dần tắt khi nghe rõ những lời ở đầu dây bên kia.

Từ Tế Châu gặp tai nạn xe.

“Gửi địa chỉ cho tôi.”