Nữ Cưu


Chương 5

11.


Ta không làm kinh động bất kỳ ai, lặng lẽ quay về viện của mình.

Đợi đến đêm, ta nhân lúc trời tối chui ra khỏi phủ qua một cái lỗ chó.
Hiện tại, với vẻ ham muốn rõ ràng trong việc được gả cho Tạ Thừa Ân mà ta đã thể hiện, Vĩnh Dương hầu và Tôn thị đã hoàn toàn yên tâm. Vì vậy họ không còn canh chừng ta nghiêm ngặt nữa, nên việc ta lẻn ra ngoài cũng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Rời khỏi phủ, ta nhanh chóng tìm đến một con hẻm nhỏ hẻo lánh.
Trước khi vào phủ, ta đã dò hỏi kỹ những người xung quanh, biết rằng ở đây có một lão đồng sinh chuyên viết thư thuê.

Ta đẩy cửa bước vào, đặt ngay một thỏi bạc xuống trước mặt lão đồng sinh đang hoảng sợ:


“Giúp ta viết một trăm phong thư, mỗi bức chỉ cần một câu.”

Lão đồng sinh nhìn thấy bạc, đôi mắt lập tức sáng lên, vội vàng gật đầu đồng ý.

Nửa canh giờ sau, ta cầm theo một xấp thư, đi khắp các con phố, tùy tiện ném những bức thư này trước cửa các quán kể chuyện. Sau đó, ta quay lại phủ ung dung chờ đợi sự việc bùng nổ.

12.


Sáng sớm hôm sau, ta liền cảm nhận được bầu không khí bất thường trong phủ Vĩnh Dương hầu.

Các nha hoàn bà tử đều run rẩy lo sợ, từ viện của Tống Uyển Nguyệt bên cạnh liên tục truyền đến tiếng đồ sứ, bình hoa bị đập vỡ loảng xoảng. Lờ mờ, ta còn nghe được tiếng nàng ta điên cuồng nguyền rủa và tiếng nha hoàn bà tử bị phạt roi.

Ta nhấm nháp điểm tâm, lắng tai nghe đám nha hoàn bà tử bên ngoài thấp giọng bàn tán:


“Nghe chưa? Hầu gia và phu nhân đang nổi trận lôi đình, chẳng biết là kẻ nào to gan tiết lộ chuyện đại tiểu thư bị thay thế gả, giờ cả kinh thành đều xôn xao chuyện này…”


“Ta cũng nghe rồi. Nghe nói phủ Tề Vương đã tung lời đe dọa, muốn đồng quy vu tận cùng Hầu phủ…”


“Chúng ta thật khổ, ngày ngày đều nơm nớp lo sợ. Ngươi thấy chưa? Người ở trong viện kia còn nhàn nhã ăn điểm tâm, đúng là sao chổi! Từ khi nàng ta trở về phủ, chúng ta chẳng ngày nào được yên ổn.”


“Đúng vậy, thứ không tim không phổi, đáng kiếp phải chết.”

Nghe mấy lời này, ta khẽ mỉm cười, không chút để tâm. Nhưng khi nghe đến chuyện phủ Tề Vương muốn quyết liều mạng với Hầu phủ, ta không khỏi cảm thấy thú vị. Không biết vị “phụ thân tốt” kia của ta sẽ đối phó thế nào.

Đêm qua, trên hơn trăm lá thư ta viết chỉ có một câu:


[Phủ Vĩnh Dương hầu khinh thường thế tử Tề Vương bị bệnh hoa liễu, chuẩn bị để trưởng nữ quê mùa vừa nhận tổ quy tông thay thế gả cho Tề Vương thế tử, cố ý bỡn cợt phủ Tề Vương, đây là triệt để xem thường.]

Những người kể chuyện ở kinh thành vốn thích loại tin tức giật gân này, nên ta đã lường trước được cơn chấn động mà nó có thể mang lại. Quả nhiên, sáng nay phủ Tề Vương đã phát động phản công, trong khi phủ Vĩnh Dương hầu thì gà bay chó sủa.

Hầu gia vốn tính toán sẽ giấu nhẹm chuyện này, chờ gạo nấu thành cơm thì phủ Tề Vương cũng đành chịu đựng. Nhưng ta đã lật tẩy kế hoạch đó trước khi nó thành hiện thực. Cả kinh thành đều bàn tán xôn xao, phủ Tề Vương dù đã sa sút nhưng vẫn là “lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa,” sao có thể để mặc phủ Vĩnh Dương hầu làm nhục?

13.


Đến buổi chiều, ta nghe đám nha hoàn bàn tán rằng Tề Vương thế tử Tạ Thừa Ân tức giận xông vào phủ, đi thẳng đến viện của Tống Uyển Nguyệt. Sau đó, Hầu gia và Tôn thị cũng vội vàng chạy đến viện nàng ta.

Ta nằm trên ghế dài trong sân nhàn nhã uống trà, ăn điểm tâm, lặng lẽ lắng nghe tiếng quát tháo giận dữ cùng tiếng khóc thút thít của nữ nhân từ viện bên cạnh. Khóe môi ta hơi nhếch lên.

Nhưng rất nhanh, ta phát hiện ra có điều bất thường. Tiếng quát tháo dần nhỏ lại, không bao lâu liền vang lên tiếng cười khẽ. Ta hơi nhíu mày. Chuyện nhục nhã như vậy mà Tạ Thừa Ân cũng có thể bị mấy người nhà họ Tống dỗ dành sao?

Chưa kịp nghĩ nhiều, bên ngoài viện ta vang lên tiếng bước chân dồn dập, thấp thoáng là giọng gấp gáp của Tống Uyển Nguyệt:


“Thừa Ân ca ca, huynh đừng giận, muội không sao đâu…”

Lòng ta chợt thót lại, Tạ Thừa Ân đang đến viện của ta?

Quả nhiên, khoảnh khắc sau, cánh cổng viện ta bị một cước mạnh mẽ đá tung ra. Ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một nam nhân đang đứng đó, khuôn mặt đầy vẻ giận dữ.

Nam nhân này vóc dáng cao ráo, ngũ quan đoan chính, một thân trường bào bằng gấm toát lên vẻ quý khí. Đáng tiếc, hốc mắt hắn hõm sâu, sắc mặt trắng bệch pha lẫn vàng vọt, rõ ràng là dáng vẻ bệnh tình nguy kịch không còn sống được bao lâu.

Không cần hỏi, ta cũng biết người này chính là Tạ Thừa Ân – vị thế tử Tề Vương đã mắc bệnh hoa liễu vì thường xuyên lui tới chốn phong hoa tuyết nguyệt. Ánh mắt Tạ Thừa Ân dừng ngay trên người ta. Đôi mắt hắn trợn to, cả người như một con sư tử giận dữ lao thẳng về phía ta:


“Tiện nhân, chính ngươi ép Uyển Nguyệt nhường hôn ước cho ngươi phải không?”

Tạ Thừa Ân lao đến bên ta, giơ tay tát thẳng vào mặt ta một cái.

14.


Cái tát này cực kỳ mạnh, khiến ta đứng không vững cả người ngã nhào xuống đất. Miệng đầy mùi máu tanh, tai ong ong, mất một lúc ta mới có thể hồi thần.

“Ngươi dựa vào việc bị thất lạc từ nhỏ, Hầu gia và phu nhân đối với ngươi áy náy, lại dùng chính sự áy náy đó ép họ thay đổi người kết hôn, để ngươi gả cho bổn thế tử. Thật là hèn hạ vô sỉ!”

“Ngươi còn nói với ta là vừa gặp đã yêu, ép Uyển Nguyệt phải nhường lại hôn sự này. Thật khiến bổn thế tử ghê tởm! Loại nữ nhân ích kỷ, độc ác, chỉ biết dựa hơi quyền quý như ngươi, bổn thế tử tuyệt đối không cho phép ngươi bước chân vào phủ Tề Vương!”

Chỉ qua vài lời, ta liền hiểu ngay mọi chuyện. Thì ra là Tống Uyển Nguyệt và hầu gia bịa đặt trắng trợn, biến ta thành kẻ thế mạng.

Ta ngước mắt nhìn ba người nhà họ Tống đang bước vào, trong lòng không khỏi thừa nhận bọn họ quả là cao tay. Trong tình cảnh này mà vẫn có thể xoay chuyển thế cờ, tìm được một lý do tuyệt địa phản công.

Tạ Thừa Ân còn muốn tiếp tục mắng chửi thì Tống Uyển Nguyệt bất ngờ quỳ sụp xuống trước mặt hắn, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt uất ức:


“Thừa Ân ca ca, là do chúng ta có duyên mà không phận. Nguyệt nhi nợ tỷ tỷ quá nhiều, tỷ ấy thích Thừa Ân ca ca, Nguyệt nhi nguyện ý thành toàn. Xin ca ca đừng đánh tỷ tỷ…”

Tôn thị cũng nhanh chóng đi đến, như sợ ta vạch trần sự thật, liền lao đến ôm lấy ta đang ngồi trên mặt đất, khóc nức nở:


“Khanh Khanh, con đừng trách muội muội con. Nếu trách thì trách ta và phụ thân con. Là ta và phụ thân con đã nói sự thật thay gả với thế tử. Muội muội con là người lương thiện, lại yêu thương con nhất. Con nhất định đừng giận nó, cũng đừng đánh nó nữa.”

Câu nói này của Tôn thị chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, khiến Tạ Thừa Ân càng thêm giận dữ. Hắn trừng mắt nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi:


“Ngươi còn dám đánh Uyển Nguyệt? Đúng là muốn chết…”

Nói xong, hắn liền giơ chân muốn đá ta.