Nữ Cưu


Chương 7

18.

Mặt Vĩnh Dương Hầu biến sắc. Tôn thị và Tống Uyển Nguyệt không nghe thấy lời ta nói, trông thấy sắc mặt Vĩnh Dương Hầu thay đổi, họ có chút lo lắng:

“Lão gia, tiện nhân này nói gì vậy?”

“Phụ thân, người không thể bị tiện nhân này mê hoặc…”

Ta tiếp tục mở lời: “Hôm nay chúng ta hãy nói thẳng ra, phủ Tề Vương biết việc thay gả này là tin tức do ta phát tán ra, ta cũng biết Tạ Thừa Ân bị bệnh hoa liễu, vừa rồi ta giả ngốc cũng là sự phản kích của ta…”

“Phụ thân, người nói xem giữa ta và Tống Uyển Nguyệt ai có giá trị hơn? Ai phù hợp hơn để gả cho Thái Tử, ai có khả năng giúp phủ Vĩnh Dương Hầu trở thành thế gia ở kinh thành?”

Tôi ném câu hỏi này lại cho Vĩnh Dương Hầu.

Trong những ngày này, ta cũng nhận ra giữa Vĩnh Dương Hầu vài Tống Uyển Nguyệt cũng không có tình phụ tử được bao nhiêu, ông ấy quan tâm đến địa vị của mình hơn tất thảy, lại càng quan tâm hơn đến việc phủ Vĩnh Dương Hầu có thể phát triển dưới tay ông hay không, từ việc ông để Tống Uyển Nguyệt đi quyến rũ Tạ Thừa Ân cũng có thể thấy rõ.

Một người như vậy chỉ biết đặt lợi ích của mình và lợi ích của phủ Vĩnh Dương Hầu lên hàng đầu, mãi mãi sẽ chọn bên mang lại lợi nhất cho ông ta.

Lúc này, sự so sánh giữa ta và Tống Uyển Nguyệt rõ ràng khiến ông nhận ra ai có thể mang lại lợi ích lớn hơn cho ông. Vì vậy, sau khi ta đưa ra những lời đề nghị này, Vĩnh Dương Hầu quyết đoán nhìn về phía Tôn thị và Tống Uyển Nguyệt: 

“Chuẩn bị sính lễ cho Uyển Nguyệt, ta sẽ tự mình đến phủ Tề Vương xin lỗi sau đó sắp xếp cho Uyển Nguyệt gả cho Tạ Thừa Ân!”

“Lão gia!”

“Phụ thân!”

Tôn thị và Tống Uyển Nguyệt sắc mặt đại biến, cả hai đều không thể tin nổi vào tai mình.

Chưa để hai người kịp phản ứng, Vĩnh Dương Hầu đã vung tay rời đi.

Tôn thị và Tống Uyển Nguyệt nhốn nháo đuổi theo.

19.

Đúng như ta nghĩ, Vĩnh Dương Hầu chỉ quan tâm đến lợi ích của mình, vì vậy việc Tống Uyển Nguyệt gả đi là không thể thay đổi. Dù sao thì dùng Tống Uyển Nguyệt vừa có thể làm dịu cơn giận của phủ Tề Vương, mà ông ta vẫn còn lại một nữ nhi có mưu sâu kế lược, ông ta không hề thua thiệt gì, tự nhiên mà hiểu rõ.

Dù Tống Uyển Nguyệt khóc lóc không muốn gả nhưng vẫn lên kiệu hoa sau mười ngày nữa.

Ta không đi dự hôn lễ của Tống Uyển Nguyệt, ta biết từ ngày nàng ta gả đi thì đã biến thành một người chết. Vì chuyện của Tống Uyển Nguyệt mà thái độ của Tôn thị đối với ta đã hoàn toàn thay đổi. Trước đây, bà còn diễn trò mẫu tử tình thắm thì giờ đây lại trực tiếp buông lời cay độc, dùng đủ từ ngữ ác độc để chửi rủa ta.

“Đều là do tiện nhân nhà ngươi hại Nguyệt Nhi…”

“Đừng nghĩ có lão gia chống lưng cho ngươi mà ngươi có thể tùy ý làm càn, chỉ cần ta còn ở trong phủ một ngày, ngươi đừng mong được sống yên ổn…”

Trong phủ, các nha hoàn bà tử đều là người của Tôn thị nên ta biết rõ sống không dễ dàng gì. Những việc Tôn thị gây khó dễ cho ta, Vĩnh Dương Hầu cũng biết, ông không ngăn cản rõ ràng là muốn xem khả năng của ta đến được đâu.

Ta đã bán đi một số trang sức rồi lấy tiền mua nhiều nha hoàn cùng gã sai vặt khỏe mạnh. Những người hầu trong phủ không nghe lời ta là vì khế ước bán mình không nằm ở trong tay ta, nhưng giờ đây ta cũng đã có một nhóm người, đương nhiên không cần e dè Tôn thị nữa.

Vì vậy, chỉ trong hai ngày những nha hoàn và gã sai vặt không nghe lời đã bị người của ta đánh cho chạy tán loạn, mỗi người nhìn thấy ta cũng như chuột thấy mèo.

Tôn thị không chịu nổi liền đi tìm Vĩnh Dương Hầu tố cáo, nhưng Vĩnh Dương Hầu không những không khiển trách ta mà còn cảm thấy ta có khả năng, không nhịn được mà khen ngợi: 

“Không hổ danh là nữ nhi của Tống Xương ta, có chút thủ đoạn!”

Tôn thị vì vậy mà tức giận nằm liệt giường không dậy nổi.

20.

Sau khi xử lý Tôn thị, địa vị của ta trong phủ Vĩnh Dương Hầu cũng thật sự được củng cố.

Ta âm thầm tiếp tục mua người, gặp nha hoàn nào có diện mạo xinh đẹp cũng sẽ mua vào phủ. Những nha hoàn này đều được ta sắp xếp phục vụ ở thư phòng của Vĩnh Dương Hầu.

Ta nói với những nha hoàn đó rằng: “Nếu ai có thể mang thai con của phụ thân ta thì ta sẽ ủng hộ người đó trở thành di nương của Hầu phủ.”

“Các ngươi làm nô lệ, con cháu đời sau cũng sẽ làm nô lệ, nếu có thể sinh ra đứa bé mang huyết mạch của phụ thân ta, thì con cái của các ngươi sau này cũng sẽ là chủ tử, nếu con cái thành đạt, các ngươi nói không chừng cũng có thể thoát khỏi thân phận nô lệ, trở thành chủ tử.”

Lời ta nói khiến những ánh mắt của những nha hoàn này trở nên sáng rực, người nào người nấy đều bừng bừng hứng khởi.

Tôn thị liên tục ốm đau, chủ yếu là vì Tống Uyển Nguyệt sống không tốt ở phủ Tề Vương, thỉnh thoảng lại về tìm Tôn thị tố cáo. Tề Vương phi không phải là người ngu ngốc, Tống Uyển Nguyệt đã phải chịu nhiều khổ sở dưới tay bà ta, nhưng Tôn thị cũng không có cách nào khác, Vĩnh Dương Hầu cũng sẽ không vì nàng mà tự tìm phiền toái, cho nên Tống Uyển Nguyệt chỉ có thể một mình chịu đựng.

Có một lần, Tống Uyển Nguyệt trở về nói với Tôn Thị rằng Tề Vương phi tìm người mượn giống, bảo nàng đi ngủ với đệ đệ của Tề Vương phi để sinh con nối dõi cho Tề Vương phủ. Tôn Thị tức đến hộc máu, tìm đến Vĩnh Dương hầu khóc lóc: 

“Hầu gia, Tề Vương phủ thật sự quá đáng, chẳng lẽ ngài muốn để Nguyệt Nhi bị ép chết hay sao?”  

Tống Uyển Nguyệt cũng khóc theo: “Phụ thân, người thật sự không quan tâm đến nữ nhi sao?”

Vĩnh Dương hầu không muốn gây chuyện, chỉ có thể lảng tránh: “Việc này là chuyện của Tề Vương phủ, nữ nhi đã gả như bát nước đổ đi, con không có chuyện gì thì đừng về nhà phụ mẫu quá nhiều, ảnh hưởng không tốt.”