Chương 6
15
Cú đá này nhằm vào ngực ta, nhìn sức mạnh mà Tạ Thừa Ân nâng chân lên, rõ ràng là muốn đưa ta vào chỗ chết. Ta muốn đứng dậy để tránh nhưng cơ thể bị Tôn thị ôm chặt, nhất thời không thể động đậy.
Ta nhìn thấy Tôn thị mặt mày hớn hở ôm chặt ta, còn Vĩnh Dương hầu ở bên cạnh ánh mắt lóe lên sự mong đợi, lúc này ta lập tức hiểu ra, họ đang muốn hy sinh ta để bảo vệ Tống Uyển Nguyệt.
Nếu như cú đá của Tạ Thừa Ân đá trúng mà khiến ta chết thì phủ Vĩnh Dương hầu sẽ hoàn toàn chiếm ưu thế. Nếu cú đá này chỉ khiến ta bị thương nặng mà không chết, thì dưới sự thao túng của Vĩnh Dương Hầu, ta sẽ trở thành kẻ bị thương nặng không được cứu chữa mà chết.
Lúc đó, bên sai rõ ràng sẽ thuộc về phủ Tề Vương, Tạ Thừa Ân là kẻ giết người đã giết nữ nhi của Vĩnh Dương hầu. Vậy thì phủ Vĩnh Dương Hầu không chỉ không cần thực hiện hôn ước định sẵn mà có thể còn nhận được nhiều bồi thường từ phủ Tề Vương, thật là một công đôi việc, độc ác tàn nhẫn.
Nhìn cú đá cách ta ngày càng gần, trong lòng ta thầm hạ quyết tâm, dùng hết sức mà xoay người.
16.
Khi ta dùng hết sức lực cố gắng xoay người, Tôn thị bị tôi xoay về phía cú đá của Tạ Thừa Ân. Tôn thị nhất thời không thể ngờ ta lại khoẻ đến vậy, bà hoảng hốt mở to mắt.
Tạ Thừa Ân lúc này cũng không thể dừng lại, vì vậy cú đá này mạnh mẽ đá vào lưng Tôn thị. Tôn thị kêu lên một tiếng, bị đá lộn một vòng.
“Phu nhân!”
“Mẫu thân…”
Vĩnh Dương hầu và Tống Uyển Nguyệt kêu lên, vội vàng tiến lên xem xét. Tạ Thừa Ân đứng ngây ra tại chỗ. Ta nheo mắt lại, đã đến đi đến bước này rồi, ta chỉ có thể ép buộc bản thân mạnh mẽ hơn một chút.
Ta nở một nụ cười ngốc nghếch, miệng chảy nước dãi, vỗ tay thật mạnh, cả người như một kẻ ngốc nhảy nhót đi đến bên cạnh Tạ Thừa Ân.
Hầu gia và Tống Uyển Nguyệt không phải nói ta yêu Tạ Thừa Ân từ cái nhìn đầu tiên, muốn lợi dụng sự áy náy của bọn họ mà ép buộc họ để ta kết hôn với Tạ Thừa Ân sao? Vậy nếu ta là một kẻ ngốc thì những lời này sẽ không còn sức công phá nữa đâu.
“Thú vị quá, thú vị quá, ca ca, cú đá bằng một chân này của ca ca mạnh thật đấy, thật thú vị quá…”
“Đúng rồi, ca ca, huynh là ai vậy? Huynh đẹp quá đi…”
“Muội muội nói người có diện mạo tuấn tú là phu quân của ta, huynh là phu quân của ta sao?”
“Huynh để ta xem xem trên người huynh có hoa không, muội muội nói trên người phu quân ta có hoa liễu, có hoa liễu chính là phu quân của ta đó.”.
“Phu quân, muội muội nói hoa liễu trên người huynh rất là hôi, còn chảy mủ nữa…”
Tạ Thừa Ân tỉnh táo lại, ánh mắt rơi vào gương mặt ngốc nghếch của ta, sắc mặt dần dần trở nên sáng rõ. Khi nghe rõ những gì ta nói, sắc mặt hắn đỏ bừng, dần trở nên tím tái rồi tức giận vì xấu hổ.
Hắn trừng mắt nhìn Hầu gia và Tống Uyển Nguyệt, tức giận đến toàn thân run rẩy, chỉ tay vào ba người nhà họ Tống quát:
“Hay cho một Tống Uyển Nguyệt, hay cho một phủ Vĩnh Dương hầu, thật sự coi phủ Tề Vương chúng ta là quả hồng mềm cho các ngươi nắn bóp sao?”
“Các người dám sỉ nhục bổn thế tử như vậy, vậy thì phủ Tề Vương và phủ Vĩnh Dương hầu các người sẽ không chết không ngừng…”
Tạ Thừa Ân trong ánh mắt kinh ngạc và hoảng hốt của Tống Uyển Nguyệt và Vĩnh Dương hầu, vung tay áo rời đi.
17.
“Ngươi…”
Sau khi Tạ Thừa Ân rời đi, ánh mắt của Hầu gia và Tống Uyển Nguyệt đồng loạt dừng lại trên gương mặt ta. Lúc này ta mới bình thản nhìn bọn họ, đã đến mức này rồi chỉ có thể cứng rắn đối đầu với họ mà thôi.
“Tiện nhân, nhìn xem ngươi đã làm ra chuyện tốt gì…”
Tống Uyển Nguyệt trừng mắt nhìn ta.
Tôn thị cũng thở phào một hơi, bà chỉ tay vào ta tức giận nói: “Nha đầu chết tiệt nhà ngươi, ngươi có biết ngươi đã gây ra hoạ lớn thế nào hay không? Ngươi muốn hại chết cả nhà chúng ta phải không?”
Ta cười nhẹ, rõ ràng là họ muốn hại ta trước, sao giờ lại giả vờ làm nạn nhân vậy.
“Mẫu thân, người muốn hại chết cả nhà không phải là muội muội sao? Chính muội muội không chịu kết hôn mới đắc tội phủ Tề Vương, không phải con mà…”
Vĩnh Dương hầu quay đầu nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Lão phu thật không nhìn ra, ngươi còn có chút thủ đoạn…”
Tống Uyển Nguyệt mặt mày đỏ bừng: “Phụ thân mẫu thân… các người nghĩ cách đi, giờ phải làm sao đây? Bị tỷ tỷ làm như vậy, Tạ Thừa Ân sẽ không chết không ngừng với chúng ta…”
Tôn thị nhìn ta với ánh mắt tức giận: “Đều là do ngươi gây ra, ngươi đi giải thích rõ ràng với phủ Tề Vương, cho dù phải quỳ đến chết ở phủ Tề Vương cũng phải giải quyết cho xong chuyện này.”
Ta nhìn Hầu gia: “Phụ thân, theo người thì sao?”
Hầu gia không nói gì, Tống Uyển Nguyệt sốt ruột: “Phụ thân, chuyện này là do tỷ tỷgây ra, chỉ có tỷ tỷ mới có thể giải quyết.”
Ta lại cười: “Muội muội nói sai rồi, chỉ cần muội muội kết hôn thì chuyện này cũng có thể giải quyết…”
“Ngươi nằm mơ đi, ta không thể nào kết hôn với kẻ mắc bệnh hoa liễu như Tạ Thừa Ân.”
Tống Uyển Nguyệt trừng mắt nhìn ta.
Ta không để ý đến ánh mắt của Tống Uyển Nguyệt mà tiếp tục nhìn Hầu gia: “Phụ thân, hiện giờ với tình hình này người cũng thấy rồi, Tạ Thừa Ân nổi giận, phủ Tề Vương cũng không dễ chọc, Vĩnh Dương hầu chúng ta thật sự phải vì muội muội mà đánh đổi cả nhà sao?”
“Ngươi câm miệng…”
Tôn thị cố gắng ngắt lời ta. Nhưng ta không quan tâm, tiếp tục nói:
“Tất nhiên, phụ thân có thể tiếp tục để con kết hôn, nhưng chuyện này có hai vấn đề…”
Nghe thấy câu này, mặt mũi của Vĩnh Dương Hầu có chút thay đổi, như thể lần đầu tiên nhận ra ta: “Vấn đề gì?”
“Vấn đề đầu tiên là phủ Tề Vương và Tạ Thừa Ân không hài lòng, thậm chí sẽ tiếp tục gây rối…”
Tống Uyển Nguyệt lúc này lên tiếng: “Đó là vấn đề của ngươi chính ngươi phải giải quyết, cho dù ngươi có chết cũng phải khiến cho phủ Tề Vương không truy cứu chúng ta…”
Ta không để ý đến Tống Uyển Nguyệt mà đi đến bên cạnh Vĩnh Dương Hầu, dùng thanh âm chỉ mình hắn và ta mới có thể nghe thấy để uy hiếp:
“Vấn đề thứ hai chính là ta không phải là người tốt, có người ép ta phải chết thì ta chỉ có thể nghĩ đến việc đồng quy vu tận, cho nên dù ta có gả đi thì trong đêm động phòng hoa chúc cũng sẽ kéo Tạ Thừa Ân cùng chết, đến lúc đó ta tin chắc rằng phủ Vĩnh Dương Hầu sẽ phải chôn cùng ta thôi.”