Chương 9
Không đợi mọi người kịp phản ứng, ma ma đã ra lệnh cho thị vệ kéo Tống Uyển Nguyệt và đám sai vặt của Vương phủ đi. Sau đó, bà ta cúi người hành lễ với ta và Tôn thị vẫn còn đang sững sờ:
“Hôm nay đã làm phiền. Vương phi đã chuẩn bị một ít lễ vật mọn, mong người trong Hầu phủ kín miệng!”
Ta gật đầu:
“Những gia nhân có mặt hôm nay đều sẽ được đưa đến trang viên. Mười tháng sau mới được quay lại!”
Ma ma gật đầu, rõ ràng hài lòng với sự thức thời của ta.
Một trận náo loạn cứ thế kết thúc vội vàng. Chờ đến khi ma ma rời đi, Tôn thị mới phản ứng lại, vừa không cam lòng vừa mắng chửi bóng gió theo bóng lưng của bà ta:
“Đồ cẩu nô tài cậy thế chủ! Đợi Nguyệt Nhi nhà ta sinh tiểu Thế tử, ta nhất định khiến ngươi sống không bằng chết!”
Ta mỉm cười:
“Mẫu thân, tốt hơn hết hãy cầu nguyện cho muội muội có thể giữ được cái thai này đi!”
Nói xong, ta quay người bước vào trong nhà.
Một lúc lâu sau, Tôn thị mới hoàn hồn, tiếp tục đứng ngoài cửa mắng chửi, nhưng ta không thèm để ý. Lúc này, trong đầu ta chỉ đang suy nghĩ làm thế nào để nắm toàn bộ quyền lực trong Hầu phủ. Dù gì thì cơ hội cũng đã đến rồi.
23.
Từ đó về sau, Tống Uyển Nguyệt không còn quay lại phủ Vĩnh Dương hầu nữa. Bởi vì chuyện Tống Uyển Nguyệt mang thai mà Tôn thị phấn chấn hẳn lên, liên tục gây khó dễ cho hai vị di nương. May mà Vĩnh Dương hầu thương xót đứa con trong bụng hai người, luôn đứng ra bảo vệ, nhờ vậy mà hai người mới tránh khỏi kết cục bi thảm.
Chuyện Tống Uyển Nguyệt mang thai không chỉ khiến Tôn thi khấn khởi mà ngay cả Vĩnh Dương hầu cũng vui vẻ ra mặt.Trong mắt hắn, gần đây đúng là chuyện tốt tới dồn dập: không chỉ bản thân đã có con nối dõi, mà ngay cả nữ nhi nhà hắn cũng đang mang thai cốt nhục của thế tử phủ Tề vương. Nếu nàng sinh ra một tiểu thế tử thừa kế Tề vương phủ thì địa vị của phủ Vĩnh Dương hầu chắc chắn sẽ càng được nâng lên.
Vì vậy, hắn luôn ám chỉ với ta, bảo ta nên đến phủ Tề vương quỳ gối xin lỗi Tống Uyển Nguyệt.
“Tống Khanh Khanh, nếu muội muội của ngươi sinh ra một tiểu thế tử, ngươi nhất định phải đến xin lỗi. Dù cho có bị đánh, bị mắng, ngươi cũng không được phản kháng. Dù nó có muốn đánh gãy một chân của ngươi, ngươi cũng phải chịu đựng.”
Ta không phản bác câu nói ấy, chỉ hỏi lại ông một câu: “Phủ Tề vương đang bị người khác tính kế, ngài vẫn muốn đứng về phía Tề vương phủ sao?”
Ánh mắt hắn lóe lên sự tham lam và khát vọng:
“Ta không cần quan tâm Tề vương phủ bị tính kế ra sao, ta chỉ cần Tề vương phủ giúp ích cho phủ Vĩnh Dương hầu. Chỉ cần Uyển Nguyệt sinh ra tiểu thế tử, tiểu thế tử trở thành Tề vương thì ta chính là ngoại tổ phụ của Tề vương. Đến lúc đó, xem ai dám đụng đến phủ Vĩnh Dương hầu! Vì phủ Vĩnh Dương hầu, hy sinh bất kỳ ai cũng đáng, kể cả nữ nhi ruột thịt của ta…”
Ta biết Vĩnh Dương hầu không phải không nhận ra Tề vương phủ đang bị nhắm đến, nhưng hắn vẫn ôm lấy giấc mộng quyền lực, thậm chí là điên cuồng mà bám víu.
Ta không cố gắng thuyết phục ông ta nữa, chỉ yên lặng chờ đợi trong viện của mình, chờ kết quả về cái thai của Tống Uyển Nguyệt. Vì vậy, ta đã đặc biệt sắp xếp hai gã sai vặt canh chừng ở phủ Tề vương, chỉ cần có động tĩnh gì thì lập tức về phủ báo cáo cho ta biết.
Kết quả đúng như ta dự liệu: hơn một tháng sau, Tống Uyển Nguyệt bất ngờ sảy thai. Bất thình lình sinh non, bụng đau dữ dội, máu chảy không ngừng. Không chỉ đứa trẻ không giữ được mà ngay cả tính mạng của nàng cũng khó mà bảo toàn.
Khi nhận được tin này, cuối cùng ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
“Đưa tin này đến báo với hầu gia và phu nhân, nhất định phải nhấn mạnh rằng cả mẹ lẫn con đều không….”
Ta ra lệnh cho gã sai vặt đi báo tin. Tuy cảm thấy kỳ lạ nhưng gã sai vặt cũng chỉ biết nghe theo. Sau khoảng một khắc, có nha hoàn tới thông báo rằng Tôn thị và Vĩnh Dương hầu đều đã ngất xỉu.
Nghe vậy, ta cảm thấy an tâm hẳn. Vốn dĩ còn định nếu họ không ngất thì sẽ hạ thêm một chút thuốc, nhưng giờ thì không cần nữa rồi.
“Truyền lệnh xuống, phu nhân và hầu gia bệnh nặng, mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều phải qua ta. Không có sự cho phép của ta, không ai được làm phiền phu nhân và hầu gia dưỡng bệnh.”
24.
Buổi chiều lại có tin tức mới truyền đến: Tống Uyển Nguyệt quả thật không qua khỏi, phủ Tề vương đã treo cờ trắng, lập linh đường.
Toàn bộ chuyện lớn nhỏ trong phủ Vĩnh Dương hầu đều do ta nắm quyền, người hầu bên cạnh Tôn thị và Vĩnh Dương hầu đều bị thay thế bằng người của ta. Hễ ai không nghe lời thì lập tức giam giữ.
Hai vị di nương cũng tỏ thái độ kiên quyết đứng về phía ta. Thật ra, họ không thể không ủng hộ ta, bởi vì hai đứa trẻ trong bụng họ không phải của Vĩnh Dương hầu mà là do ta sắp xếp cho họ “mượn giống.” Ý tưởng này ta có được nhờ Tề vương phi.
Tang lễ của Tống Uyển Nguyệt, phủ Vĩnh Dương hầu không ai tham gia. Ta lấy cớ phụ mẫu bệnh nặng, cần có người ở bên chăm sóc.
Ta mời hết vị đại phu này đến vị đại phu khác, nhưng bệnh tình của hai người lại ngày càng trầm trọng. Ngày đêm ta không ngừng túc trực bên giường bệnh của họ, tiêu tốn những khoản tiền lớn để mua dược liệu quý giá. Ai ai cũng khen rằng tấm lòng hiếu thảo của ta đã cảm động trời xanh.
Hai tháng sau, Tôn thị không trụ nổi nữa mà qua đời. Không lâu sau đó, Vĩnh Dương hầu cũng nhắm mắt xuôi tay.
Trong tang lễ, ta khóc đến ngất đi nhiều lần, khóc đến mức ai nấy đều khen ngợi rằng ta là một người con hiếu thảo.
Trên linh đường, ta thề không gả đi, sẽ ở lại chăm sóc hai đứa trẻ của di nương và chống đỡ cho toàn bộ phủ Vĩnh Dương hầu.
Trong kinh thành, ai ai cũng ca ngợi ta không thua kém đấng nam nhi, là tấm gương sáng của phụ nữ khắp kinh thành.
Nửa năm sau, hai di nương đều sinh con. Đáng tiếc, cả hai đều sinh nữ nhi. Ta trao cho họ khế ước bán mình và một khoản tiền rồi để họ rời khỏi phủ.
Bọn họ có thể chọn mang hai đứa bé theo hoặc để lại. Nếu để lại, ta sẽ nuôi nấng chúng chu toàn.
Cuối cùng, các nàng đều không mang hai đứa bé theo cùng
Từ đó, ta trở thành người đứng đầu phủ Vĩnh Dương hầu!