Chương 8
Không nhận được sự ủng hộ từ Vĩnh Dương hầu, Tống Uyển Nguyệt cũng không còn cách nào, trước khi rời đi chỉ có thể trút giận lên đầu ta, nàng gào lên:
“Tiện nhân, có phải ngươi rất đắc ý hay không?
“Ngươi cứ chờ đó, ta nhất định sẽ giết chết ngươi.”
Ta khẽ cười, cũng lười đôi co với nàng.
Tôn thị không cam tâm, sau đó tìm đến Vĩnh Dương hầu gây sự mấy lần, đến mức mỗi lần Hầu gia nhìn thấy Tôn thị đều phải lảng tránh mà đi đường vòng.
Lúc này, những nha hoàn xinh đẹp bỗng trở thành “giải ngữ hoa” của Hầu gia. Vì chuyện của Tống Uyển Nguyệt, Tôn thị đã bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối, không còn thời gian quản đến Hầu gia. Chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, đã có hai nha hoàn mang thai con của Hầu gia.
Dưới đề nghị của ta, hai nha hoàn này được nâng lên làm di nương. Tôn thị muốn phản đối cũng không kịp nữa rồi, bởi vì dòng dõi là chuyện đại sự. Dưới gối Hầu gia không có con trai kế thừa hương hỏa, giờ bỗng dưng lại có hai đứa bé, Hầu gia tự nhiên mừng rỡ vô cùng, ai phản đối cũng vô ích.
21.
Vì chuyện này, Tống Uyển Nguyệt còn về phủ để giúp Tôn thị chống lưng. Nàng mang theo một nhóm người, khí thế hùng hổ xông đến viện của ta.
“Tiện nhân, ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể ngang ngược ở trong Hầu phủ sao?”
Tống Uyển Nguyệt vừa đến đã định giáng cho ta một cái tát, nhưng ta nhanh mắt nhanh tay né tránh được. Nàng tức đến mức mắt đỏ bừng, chỉ huy đám gia nhân theo sau:
“Người đâu, mau bắt lấy tiện tỳ này, đánh mạnh vào cho ta!”
Mấy gã sai vặt của Vương phủ xông lên, ánh mắt Tôn thị lóe lên vẻ đắc ý hả hê:
“Tống Khanh Khanh, đây đều là người của phủ Vương gia, đám nô tài của ngươi dám động tay động chân với người của phủ Vương gia sao?”
“Mau xông lên, đánh gãy chân con tiện nhân này cho ta, hậu quả ta sẽ gánh hết!”
Đám gia nhân của ta vội vã bước lên, bảo vệ ta ở phía sau. Tôn thị lập tức hét lớn:
“Đám cẩu nô tài các ngươi tránh hết ra! Bây giờ Nguyệt Nhi nhà ta đã mang thai con của Thế tử, có thể tung hoành ở phủ Tề Vương. Nếu các ngươi dám chống đối, để cho lão gia phủ Tề Vương đến trừng trị các ngươi thì chỉ còn con đường chết!”
Nghe những lời này, đám gia nhân của ta không dám tiến lên mà quay đầu nhìn ta cầu cứu. Nghe Tôn thị nói vậy, ta hơi ngạc nhiên nhìn Tống Uyển Nguyệt. Nghe nói Tạ Thừa Ân đã bệnh đến mức nằm liệt giường, hắn còn có thể khiến Tống Uyển Nguyệt mang thai sao?
Tống Uyển Nguyệt cười khinh bỉ, vẻ mặt đắc ý, còn vỗ nhẹ lên cái bụng vẫn chưa nhô ra của mình:
“Vương phi rất coi trọng đứa bé này. Giờ cho dù ta muốn hái trăng trên trời, phủ Tề Vương cũng sẽ hái xuống cho ta.”
“Hôm nay dù có đánh chết ngươi, ngươi cũng phải chịu! Dù phụ thân có đến cũng không bảo vệ được ngươi.”
“Các ngươi còn ngây ra đó làm gì? Mau bắt con tiện nhân này cho ta, đánh chết nó!”
22.
Đám sai vặt của phủ Vương gia lập tức nhận lệnh xông lên. Đám gia nhân của ta sợ hãi lùi lại, ánh mắt Tôn thị tràn đầy đắc ý, còn Tống Uyển Nguyệt thì điên cuồng như đang chờ nhìn thấy ta quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Ta biết nàng nói không sai. Hôm nay, nếu nàng đánh chết ta, Vĩnh Dương hầu cũng sẽ không truy cứu, vì Hầu gia luôn chọn đứng về phía có lợi nhất cho ông ta nhất.
Cả phủ ồn ào như vậy, hắn chắc chắn đã biết, thậm chí còn có thể đang núp ở đâu đó quan sát. Nhưng Tống Uyển Nguyệt lại quên một điều, trong triều luôn có người muốn đối phó với phủ Tề Vương. Tề Vương đã chết, Thế tử Tạ Thừa Ân lại bị người ta hãm hại, giờ đây mắc bệnh hoa liễu. Làm sao bọn họ có thể cho phép phủ Tề Vương có người kế thừa?
Chuyện nàng mang thai, phủ Vĩnh Dương hầu chúng ta còn chưa nhận được tin. Có thể thấy Vương phi luôn che giấu việc này. Nay nàng lại rêu rao khắp nơi, chỉ sợ đứa bé trong bụng nàng khó mà giữ được.
Hơn nữa, hôm nay chắc chắn nàng lén quay về, Vương phi nhất định không cho phép nàng tự ý ra ngoài. Nàng chỉ không nhịn nổi cơn tức giận mà quay về đây tìm ta tính sổ. Cho nên ta chỉ cần chịu đựng một lúc, không cần ra tay. Người của phủ Tề Vương tự nhiên sẽ đến đưa nàng trở về.
Nghĩ đến đây, ta quay sang nói với đám gia nhân bên cạnh:
“Chỉ cần bảo vệ ta là đủ, không cần động thủ với bọn họ. Dù bị đánh cũng phải chịu, hôm nay mỗi người được thưởng mười lượng bạc, nếu có chuyện gì xảy ra, ta sẽ gánh hết!”
Khế ước bán mình của những gia nhân này đều nằm trong tay ta, họ đương nhiên nghe lời, đồng loạt đứng ra bảo vệ ta, mặc cho đám người của Vương phủ đánh đập.
Tống Uyển Nguyệt nhìn dáng vẻ thảm hại của ta, điên cuồng cười lớn:
“Tiện nhân, ngươi chỉ đang cứng đầu chống đỡ thôi. Ta muốn xem ngươi chịu đựng được bao lâu. Ta có rất nhiều thời gian để chơi đùa với ngươi, xem ta làm thế nào để hành hạ ngươi đến chết!”
Tôn thị đứng bên cạnh, mặt mày đắc ý, như thể báo được mối thù lớn. Nhìn thấy đám gia nhân bảo vệ ta lần lượt bị kéo đi, ta sắp bị lộ ra trước mặt họ để chịu trận. Trên mặt Tống Uyển Nguyệt ngày càng hiện rõ sự hưng phấn. Nhưng ngay lúc này, từ ngoài viện có một ma ma bước vào, phía sau là một nhóm thị vệ.
“Vương phi có lệnh, Thế tử phi bị bệnh, phải đưa về phủ nghỉ ngơi. Hôm nay, tất cả những người cùng Thế tử phi gây chuyện bên ngoài, đều bị đánh chết!”
Lời của ma ma vừa dứt, cả sân viên đầy người đều ngây ra.