Chương 3
5
Ta thật sự rất cố gắng quên đi Huân lang. Thế nhưng hết lần này tới lần khác luôn có người nhắc nhở ta về hắn.
Một tháng sau, Lang Ngọc Trai nổi tiếng trong kinh thành bất ngờ cử người lặn lội đường xa tới giao một cặp trâm cài tóc hình con bướm.
“Phu nhân thật là có phúc, mấy tháng trước Ngụy đại nhân đã tự tay vẽ bản thiết kế và gửi đến cửa hàng chúng tôi để chế tác. Kiểu dáng mới lạ và độc đáo tới nỗi ngay cả chủ tiệm giàu kinh nghiệm của chúng tôi nhìn qua cũng phải khen ngợi không ngớt!”
Người vừa tới không phải nhân vật nhỏ, mà là chưởng quỹ của Lang Ngọc Trai.
Hắn ta nói năng lưu loát trong sảnh khách, nước bọt gần như cạn kiệt.
“Mặc dù mặt ngọc này nhỏ nhưng lại rất đặc biệt. Phải suy nghĩ nát óc mới có thể nghĩ ra được thiết kế gì đó mới mẻ!”
“Lần này ta đến đây là để thay mặt chủ tiệm hỏi Ngụy đại nhân một chút, xem ngài ấy có muốn hợp tác với cửa hàng chúng ta không? Ta sẵn sàng trả một khoản tiền lớn để mời.”
“Nếu đại nhân có yêu cầu gì khác, cứ nói thẳng là được!”
Lang Ngọc Trai tiền nhiều như nước, làm ăn với khắp các tầng lớp từ dân thường đến hoàng gia.
Hay có nhiều văn nhân, thi sĩ tới dâng tặng tranh vẽ. Bức tranh nào được chủ tiệm chọn để chế tác thành một sản phẩm hoàn chỉnh, đó sẽ là một việc đáng vui mừng, một mũi tên trúng hai đích. Có không ít con em thế gia cũng thích tham gia vào các hoạt động vui chơi này. Nhưng sau khi nghe xong, Ngụy Huyền Cảnh vẫn chậm chạp không đáp lời.
Trong khoảng thời gian chưởng quỹ uống trà nghỉ ngơi, hắn vẫn lật qua lật lại chiếc hộp gỗ tinh xảo trong tay, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Thấy tới lúc bắt buộc phải mở miệng, mới chậm rãi nói:
“Lang Ngọc Trai nhờ cậy nhưng Ngụy mỗ sợ rằng khó mà đảm nhiệm, xin hãy trở về cho.”
Một câu nói, liền thẳng tay đuổi đi vị chưởng quỹ vừa nói khô cả cổ.
Nguyên nhân từ chối cũng chẳng khó đoán. Bản vẽ xinh đẹp mà chủ tiệm Lang Ngọc Trai khen nức nở cũng không phải của hắn.
Mà là Huân lang.
Trong nhà chỉ còn lại hai người ta và Ngụy Huyền Cảnh.
Lúc này hắn mới mở trâm cài hình bướm ra cho ta nhìn, “Phu nhân có biết vì sao hắn làm cây trâm này cho ngươi không?”
Ta ngạc nhiên lắc đầu, nhưng có điều gì đó tinh tế chạm nhẹ vào trái tim, “Không biết.”
“Nếu không biết, e rằng lại là trò lừa bịp của yêu tà. Tốt nhất là không nên giữ lại những chiếc trâm cài tóc này.”
Hắn cười lạnh một tiếng, liền muốn ném vỡ đôi trâm cài. Không biết ta lấy sức mạnh ở đâu, đột nhiên ngăn động tác của hắn lại. Ngụy Huyền Cảnh dừng lại nhìn cổ tay bị giữ chặt của mình, không thể tin được mà cười ra tiếng:
“Chẳng lẽ là phu nhân không bỏ được?”
Đúng là không bỏ được. Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy trâm cài bướm kia, ta liền nhớ lại lời Huân lang đã từng nói. Hồi đó đang thì cuối xuân, ta dựa bên bệ cửa sổ ngắm bươm bướm. Hắn đến bên cạnh ta, tay chân khua khoắng nói:
“Minh Dung, ta ở phương xa từng nhìn thấy một loài bướm. Nó có đôi cánh màu xanh lam, viền vàng, khi bay lượn, dường như có bột phấn vàng kim rơi xuống, tựa như trong mộng vậy.”
“Nếu nàng thích, ta sẽ bắt nó cho nàng xem nhé?”
Ta cười, trừng mắt nhìn hắn: “Mọi vật đều có linh hồn, ta không thể dùng nổi món lễ vật này đâu.”
Lúc ấy ta nghĩ rằng hắn lại nói linh tinh.
Không nghĩ đến hắn thật sự vì ta mà bắt một đôi bướm xanh tới đây.
Lại là khi hắn đã rời đi.
Ánh mắt Ngụy Huyền Cảnh ngày càng trở nên buồn buồn.
Ta hoảng sợ vội tìm kiếm lý do:
“Huân lang hắn chỉ là làm bản vẽ thôi, đôi trâm này là do chủ tiệm của Lang Ngọc Trai tự tay tạo ra, chắc sẽ không có hại gì, phá hỏng… phá hỏng sẽ làm tổn hại mất tâm ý của người ta.”
Ta nín thở, chờ đợi một chút thả lỏng trên khuôn mặt hắn, giọng điệu vô thức dịu đi, “Phu quân…”
Lông mày của Ngụy Huyền Cảnh hơi giãn ra.
Ta nghĩ mình đã thuyết phục được hắn, nhưng ngay giây sau, đôi trâm cài tóc hình con bướm đã vỡ tan thành bụi.
“Phu nhân, ngươi quá mềm lòng, dễ bị tà ma lừa gạt. Ta làm vậy là vì tốt cho ngươi.”
Hắn lạnh lùng đứng dậy, tay áo tung bay phất qua, mang theo một trận gió.
Trên mặt đất đã không còn chút dấu vết nào của trâm cài tóc hình bướm, giống như chúng chưa từng xuất hiện vậy.
6
Ta hơi oán trách Ngụy Huyền Cảnh. Nhưng lý trí luôn luôn nhắc nhở ta, ta không thể giận hắn. Hắn là phu quân của ta, là chỗ dựa cả đời của ta. Mọi điều hắn làm đều là vì muốn tốt cho ta…
Nhưng mà, khi nhìn thấy Ngụy Huyền Cảnh mặc lên xiêm y ta cố ý may cho Huân lang, ta đã không nhịn được mà tiến lên kéo lấy tay áo hắn.
“Phu nhân?”
Hắn cúi đầu nhìn, có chút bất ngờ.
Ta cố làm ra vẻ thản nhiên liếc mắt nói, “Bộ y phục này… Hay là phu quân thay ra đi.”
“Vì sao?”
Y phục của Ngụy Huyền Cảnh từ trước đến giờ đều có người hầu sắp xếp, hắn đương nhiên sẽ không nhận ra được đâu là y phục của mình. Ta cố đè xuống nỗi bất an trong lòng, tránh đi ánh mắt của hắn, nói lung tung:
“Đây là đồ ta đã may khi trước, đường kim mũi chỉ có nhiều chỗ còn sai sót, mặc ra đường sợ rằng phu quân sẽ bị người khác chê cười…”
Nghe ta bịa chuyện, Ngụy Huyền Cảnh ôn hòa đáp:
“Phu nhân đừng lo, ta cảm thấy rất tốt.”
Hắn nở nụ cười nhạt nhẽo, ý cười cũng không đạt tới đáy mắt. Ánh mắt kia sâu thẳm âm u, giống như là muốn nhìn xuyên vào lòng ta.
Không thể lừa được hắn.
Ta bấm chặt vào lòng bàn tay của mình, cố để cho bản thân không ngất đi. Hồi lâu mới run rẩy nói:
“Thật ra thì, bộ y phục này là của『 hắn 』 mặc khi trước.”
“Phu quân đã từng nói, đồ gì hắn để lại cũng phải cẩn thận đề phòng, ta sợ phu quân sau khi quay trở lại sẽ cảm thấy khó chịu.”
“Huống chi, màu sắc của bộ y phục này cũng không hợp với phu quân…”
Trước khi Huân lang tới, Ngụy Huyền Cảnh thích mặc đồ tối màu. Chẳng biết tại sao hôm nay lại hết lần này tới lần khác chọn trúng bộ màu xanh nhạt. Ngụy Huyền Cảnh đương nhiên biết “Hắn” mà ta nói đến là ai. Hắn híp mắt nhìn ta, nụ cười sâu hơn, nhưng giọng nói đột nhiên lạnh xuống:
“Nếu là vật mà yêu tà kia để lại, sao phu nhân không nói ngay từ lúc đầu?”
“Chẳng lẽ là sợ ta hủy đi bộ y phục này giống như điều ta đã làm với cây trâm sao?”
Hắn cười lạnh, ép sát từng bước.
“Cho nên, có thật là phu nhân đang lo lắng ta bị yêu tà kia làm hại không? Hay là… không muốn ta mặc lên người xiêm áo mà ngươi đã làm cho hắn?”
Trong giây phút đó, ta cảm thấy mồ hôi lạnh chảy đầy sau lưng, cả người giống như là bị hàng vạn sợi dây nhỏ quấn quanh, không thể nhúc nhích.
Rõ ràng cảm giác được miệng lưỡi tê dại cứng đơ, nhưng ta vẫn có thể nghe thấy giọng của mình vang lên ——
” Đúng, ta không muốn.”