Chương 5
8
Sau trận mưa lớn, ta bị bệnh nặng.
Có lẽ là do ban đêm bị lạnh.
Hoặc có lẽ là bị Ngụy Huyền Cảnh dọa sợ.
Đêm đó cuối cùng hắn cũng không tiếp tục.
Tự bỏ về chính phòng, đem tất cả đồ vật bên trong đập nát.
Nghe người khác nói, còn có cả pháp khí ngự ban khi hắn mới gia nhập đạo giáo.
Ta nằm ở trên giường nhìn Ngụy Huyền Cảnh rời đi.
Trước khi đi, hắn nhìn ta một cái thật sâu.
Có oán, có hận, còn có một chút ý tứ gì đó không nói rõ được.
Ta không còn sức lực để tìm hiểu xem đó là gì, hơi thả lỏng một chút, liền chìm vào giấc ngủ say.
Sau đó, ta hôn mê suốt bảy ngày.
Khi lại mở mắt ra, đã không còn phân biệt được mơ hay thực.
Bởi vì ta thấy Ngụy Huyền Cảnh đang canh giữ bên giường của ta.
Khóe mắt hắn ngấn lệ, dưới mắt hiện lên vệt xanh, trông rất tiều tụy.
“Minh Dung, nàng rốt cuộc cũng tỉnh.”
Ta không dám tin run rẩy hồi lâu, bò dậy, lấy tay véo mặt mình một cái.
Còn muốn chạm vào hắn, nhưng chỉ dừng ở giữa không trung, trù trừ không dám.
Ngụy Huyền Cảnh thấy vậy cười, ôn nhu kéo tay ta qua, dán vào trên mặt mình.
Hắn chế nhạo nói: “Nhìn cái gì chứ, ngủ tới ngốc rồi, không nhận ra ta nữa sao?”
Giọng điệu, cách phát âm, thần thái và cái nhướng mày mỗi lần đùa giỡn.
Không sai được.
Giờ khắc này, niềm vui của việc mất đi mà tìm lại được bao trùm lấy ta.
Ta gạt bỏ lý trí và suy nghĩ của mình, lao vào vòng tay hắn, ôm thật chặt:
“Huân lang, là chàng, chàng trở lại rồi.”
9
Theo như lời Ngụy Huyền Cảnh, thời gian qua, Huân lang luôn bị vây khốn trong trận pháp.
Hắn thừa dịp không người trông coi, vất vả mang toàn bộ sức lực đột phá trận pháp, chạy ra tìm ta.
“Trận pháp kia thật là lợi hại, giống hệt thứ ta nhìn thấy trong sách!”
“Chỉ cần ta động đậy một chút liền có kiếm khí bắn đến, lần nào cũng đâm trúng người của ta.”
Hắn nhắc tới cơ quan trận pháp một cách hài hước, giống như kẻ phải chịu khổ không phải là hắn vậy.
Nhưng chỉ chốc lát sau, hắn đã không thốt lên được lời nào nữa.
Nhìn ta yên lặng rơi lệ, hắn có chút luống cuống không biết phải làm gì.
“Minh Dung, ta không đau.” Huân lang dừng một chút, giọng nói nghiêm túc hẳn lên, “Ngược lại, sau khi trở lại nhìn thấy nàng đổ bệnh, mới làm cho tim ta như bị dao cắt.”
Vừa nói, hốc mắt hắn lập tức đỏ ửng lên.
Ta cố kìm nén sự giận dữ và đau lòng, lo lắng nói:
“Vậy chàng có còn quay về không?”
“Chỉ cần không tới gần ngọn núi kia là ta có thể an toàn.”
Liên quan tới thân phận Huân lang, chúng ta đều nhất trí tránh không nhắc tới.
Chẳng qua vẫn có một rào cản trong lòng ta mãi không vượt qua nổi.
Ta cắn cắn môi, nhỏ giọng mở miệng:
“Vậy hắn thì sao?”
“Ai?”
“Ngụy Huyền Cảnh, phu quân… của ta”
Ta dè đặt nhìn về phía ánh mắt của Huân lang, nhưng từ bên trong thấy được sự kinh ngạc.
“Nàng lo lắng cho hắn?”
Ta bình ổn suy nghĩ, gật đầu đúng sự thật.
“Trước mắt thân thể của hắn do chàng sử dụng, không biết hắn có gặp nguy hiểm hay không.”
Huân lang không lập tức đáp lời, ta cảm nhận được hô hấp của hắn hơi dồn dập.
Một hồi lâu sau, hắn mới nói:
“Ta không biết.”
Ta hơi giật mình, ta trong lòng dâng lên một cảm giác áy náy khó có thể diễn tả thành lời.
“Vậy… Buổi chiều ta nhờ người đưa tin cho sư phụ Ngụy Huyền Cảnh, mời hắn nghĩ biện pháp một chút, mang hồn phách của Ngụy Huyền Cảnh trở về thân thể này.”
“Sau đó thì sao?” Huân lang kinh ngạc, ánh mắt sợ hãi.
Ta mỉm cười nhìn về phía hắn, trấn an nói:
“Sau đó, ta sẽ cùng hắn hòa ly.”
Ta đã suy nghĩ thông suốt, nếu trong lòng chúng ta cũng không có lẫn nhau.
Cần gì phải bởi vì một tờ giấy hôn thú buộc chung vào một chỗ, hành hạ lẫn nhau.
“Huân lang, chàng thường nói, làm người quan trọng nhất chính là vui vẻ, cùng chàng ở một nơi, ta cảm thấy rất vui vẻ.”
“Cho nên ta sẽ dùng tất cả mọi biện pháp giúp chàng tạo lại thân thể, sau này bất kể chàng ở hình dáng nào, chúng ta đều sẽ ở cùng nhau, có được hay không?”
Lúc này đã gần đến hoàng hôn.
Ánh chiều tà xuyên qua song cửa sổ, chiếu vào gò má Huân lang, hiện ra từng mạt ánh sáng rõ ràng.
Hắn lặng lẽ nhìn ta, khuôn mặt lộ ra một nụ cười, ” Được.”
Mi mắt hắn dịu dàng, nhưng ta có cảm giác khó hiểu rằng nụ cười kia rất khổ sở.