Chương 7
12
Ánh hoàng hôn và tiếng quạ kêu đều đặn khiến bên trong trở nên đặc biệt yên tĩnh.
Trong phòng, chỉ có thể nghe được âm thanh hít thở của hai người.
Sự ngạc nhiên của Ngụy Huyền Cảnh chỉ kéo dài trong chốc lát.
Một lúc sau, hắn bật cười, với vẻ mặt chán nản bất lực.
“Ngươi làm thế nào mà phát hiện ra được?”
Ta cụp mắt không đáp.
Đều có dấu vết trong từng chi tiết.
Ví dụ như hôm đó trên phố mua vòng chỉ ngũ sắc, Ngụy Huyền Cảnh không nói một lời mà trả tiền, nếu là Huân lang, hắn nhất định sẽ mặc cả vài câu với ông chủ.
Và nếu đụng phải một người ăn xin trên phố, Huân lang sẽ ngay lập tức giúp người đó đứng dậy thay vì phủi bụi áo choàng của mình.
Lại ví như khi ngắm hoa khôi ném tú cầu, Huân lang sẽ ngẩng cao đầu hứng thú nhìn ngó, mà Ngụy Huyền Cảnh sẽ nhắc nhở ta một cách uyển chuyển, “Nơi có nhiều cây liễu như thế này không thích hợp lui tới thường xuyên”.
…
Muốn phát hiện ra quá dễ dàng, bọn họ vốn dĩ là hai người hoàn toàn khác nhau.
Sự im lặng kéo dài của ta phá tan chút mặt mũi còn sót lại của Ngụy Huyền Cảnh.
Đôi mắt lạnh lùng của hắn thoáng hiện vẻ đau xót, giọng nói cũng run rẩy, không biết là vì tức giận hay vì lý do nào khác.
“Minh Dung, ngươi có cảm thấy ta nực cười không?”
Ta lắc đầu.
Chẳng qua là cảm thấy hơi khổ sở.
“Ngươi không muốn hỏi ta điều gì sao?”
Ngụy Huyền Cảnh hung hăng hỏi.
Hắn đã kéo xuống mặt nạ ôn hòa hiền hậu, lúc này đang trợn mắt nhìn ta, đôi mắt ẩn chứa buồn bã.
Ánh mắt ta rời rạc, nhìn vào khuôn mặt quen thuộc lại xa lạ phía trước.
Chợt nhớ tới lời hắn đã từng nói.
Trong thoáng chốc, ta nghe được âm thanh của bản thân, bi thương cất lên:
“Hắn còn bị vây ở trong trận pháp sao?”
“Ngươi nói rằng trong đó bị kiếm khí đâm trúng rất đau, là thật ư?”
13
Hoàng hôn buông xuống.
Khi Ngụy Huyền Cảnh ra khỏi gian phòng phía tây, thấy được người hầu đang thắp đèn ngoài hành lang.
Ngọn lửa nhảy múa, lòng dạ hắn cũng như đang bị nướng trên ngọn lửa vậy, đau đớn khó nhịn.
Hắn không nghĩ đến bản thân đã bỏ cả tôn nghiêm để đánh cuộc lại đổi lấy được một kết quả như vậy.
“Hắn còn bị vây ở trong trận pháp sao?”
—— Đây lại là điều mà nàng quan tâm.
Mà không phải quan tâm hắn tại sao phải bỏ qua bản thân để đi đóng vai người khác.
Đẩy ra cửa phòng chính, Ngụy Huyền Cảnh bước vào bóng tối dày đặc bên trong, suy nghĩ cũng trở nên nặng nề thêm vài phần.
Hắn nhìn về phía chiếc giường nhỏ lạnh lẽo trong phòng, trên đó còn treo lơ lửng túi thơm tinh xảo.
Đã không còn bất kỳ mùi hương nào, nhưng hắn từ đầu đến cuối vẫn không muốn vứt đi.
Bởi vì đó là dấu vết chứng tỏ Minh Dung từng ở nơi này.
Ngụy Huyền Cảnh không nói cho Minh Dung.
Nửa năm bị cướp đi thân thể kia, hồn phách của hắn vẫn một mực đi theo bên người nàng.
Mới đầu, hắn chỉ một lòng muốn đoạt lại thân thể của mình, từng nhiều lần cưỡng ép nhập vào, nhưng thường đều thất bại.
Chỉ có vài lần thành công ít ỏi đều là vào ban đêm sau khi yêu tà kia ngủ say.
Ngụy Huyền Cảnh nhớ rất rõ ràng.
Có lần khi hắn mở mắt ra, Minh Dung còn tỉnh.
Đang dùng đôi mắt hạnh yêu kiều ngập nước, tò mò nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt của nàng nhanh chóng run rẩy, co quắp chui trở về khuỷu tay của mình.
Cần cổ cảm giác được sợi tóc mềm mại dán vào, hông bị một cánh tay mảnh khảnh ôm lấy.
Lúc này Ngụy Huyền Cảnh mới phát hiện, hơn nửa người Minh Dung đã tựa vào ngực mình.
Trước kia khi chung phòng, nàng đều quy quy củ củ nằm im ở một bên.
Đang lúc kinh ngạc, một âm thanh nhỏ nhẹ kéo suy nghĩ của hắn trở về.
“Phu quân, thì ra là chàng chưa ngủ.”
Lồng ngực truyền tới rung động ấm áp, nàng vừa thẹn thùng vừa ảo não cười nhẹ.
Trong nháy mắt ấy, trái tim Ngụy Huyền Cảnh nóng lên, có một cảm giác khác thường lướt qua lòng hắn.
Sau đó, hắn bắt đầu chú ý tới người vợ này của mình.
Ngụy Huyền Cảnh tự hỏi, hắn thực ra không quá quan tâm tới Minh Dung.
Chỉ là một bóng dáng bị cưỡng ép bên người mình, hiền dịu, đoan trang, tuân thủ quy củ.
Nhưng dần dần, hình bóng này đã hiện rõ lên trong tâm trí của hắn.
Khi cúi đầu cười nhẹ.
Lúc chăm chú viết chữ.
Ánh mắt trong sáng khi chúm chím cười tươi.
…
Ngụy Huyền Cảnh ý thức được, Minh Dung lần đầu tiên sinh động hoạt bát như vậy.
Chẳng qua là tất cả những điều này, không phải là lộ ra với hắn, mà là đối với yêu tà đã cưỡng chiếm thân thể của hắn.
Nhìn hai người kia ngày đêm làm bạn, không rời nửa bước, trong lòng Ngụy Huyền Cảnh khó tránh khỏi xao động ——
Dựa vào cái gì?
Rõ ràng hắn mới là phu quân danh chính ngôn thuận của nàng.
Hắn hao tâm tổn sức muốn đoạt lại thân thể, chính là vì muốn để Minh Dung biết được.
Những chuyện giữa nàng và tên yêu tà kia đều không đáng nhắc tới, hắn, Ngụy Huyền Cảnh, mới là người sóng vai cùng nàng.
Nhưng khi chân chính đứng trước mặt nàng, Ngụy Huyền Cảnh lại phát hiện mình cũng không vui mừng như trong tưởng tượng.
Hắn có chút oán trách nàng.
Trách nàng không rõ đúng sai, đem mình lầm tưởng thành người khác, còn vì người đó mà rơi lệ.
Oán nàng thân mật quá mức, lại thay lòng đổi dạ nhanh như vậy, để hắn không còn đất dung thân.
Ngụy Huyền Cảnh thừa nhận, khi Minh Dung nói ra câu “Thích” kia đã làm lòng hắn tổn thương sâu sắc.
Hắn luôn không tự chủ được mà nổi giận với nàng.
Nhưng lại thất bại ngay lập tức khi nàng vì tương tư mà sinh bệnh.
“Để cho nàng được như nguyện, cũng không hẳn là không thể.”
Hắn nhẹ nhõm nghĩ.
…
Trận pháp trong núi có thể thấy được thông qua Huyền Kính.
Ngụy Huyền Cảnh ánh mắt lạnh nhạt, lẳng lặng nhìn người đàn ông đang chật vật bên trong trận pháp.
Không cam lòng, xấu hổ, ghen tị.
Vô số cảm xúc đan xen dâng trào, làm lung lay chút lý trí còn sót lại của hắn.
Cuối cùng, hắn thu hồi Huyền Kính, tiến về phía buồng tây cũng tối tăm không kém.
Việc đã đến nước này, hắn muốn cho Minh Dung nhìn một chút.
Người mà nàng ngày nhớ đêm mong, lại có bộ mặt ghê tởm như thế nào.