U Viên Nhiếp


Chương 9

15

Ta quyết định ngồi xuống thương lượng với Ngụy Huyền Cảnh thật tốt, xin hắn để cho Huân lang một con đường sống.

Không nghĩ rằng hắn còn đi trước ta một bước, dẫn ta tới núi đạo quan.

“Trong trận pháp có thể chạm đến nguyên hình thật sự của hắn, ta đã ngừng kiếm khí, nàng vào đi thôi.”

Hắn quay lưng lại, im lặng đứng đó, tay áo tung bay trong gió, lộ ra vẻ cô đơn khó hiểu.

Ta thu hồi ánh mắt, tập tễnh tiến vào trận pháp, đi về phía người đàn ông ở giữa.

Ta đã tưởng tượng ra nhiều viễn cảnh khác nhau khi gặp lại Huân lang.

Chỉ không ngờ rằng mọi chuyện lại thành như vậy.

Hắn ngẩng đầu lên với vẻ kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía ta tràn đầy sợ hãi cùng áy náy.

“Minh Dung, rất xin lỗi, ta lừa ngươi.”

Đây là câu đầu tiên mà hắn nói với ta.

Sau đó, hắn đã thú nhận toàn bộ sự thật.

Đúng như lời Ngụy Huyền Cảnh, hắn là một người sắp chết, Tề Huân là tên của hắn ở một thế giới khác.

Khi đang bên bờ vực cái chết, một thế lực nào đó đã giúp hắn đến bên ta.

Chỉ cần có thể làm ta thích hắn, hắn sẽ nhận được một cơ hội sống lại.

“Cho nên, tất cả những điều tốt mà chàng đối với ta đều là giả sao?”

Ta nhàn nhạt hỏi.

Nghĩ lại quãng thời gian mà chúng ta chung sống, nhớ về những điều hắn đã từng nói.

Thì ra những câu chuyện kỳ ảo, những người xuất hiện trong giấc mơ của hắn đều thực sự tồn tại, là quá khứ thực sự của hắn.

Mà ta, chỉ là một đoạn nhạc đệm mà hắn ôm mục đích tiến tới.

Tề Huân hốt hoảng chối, “Không phải đâu, Minh Dung, chúng ta có tình cảm như nhau.”

“Mỗi giây phút ở cùng nàng, ta đều đối đãi thật lòng.”

“Vậy sao?” Ta bình tĩnh gật đầu, “Vậy chàng thành công rồi, bởi vì ta rất thích chàng.”

Hơi thở của Tề Huân cứng lại, yết hầu hắn lăn hai cái, đưa tay ra nắm lấy tay ta.

“Ta thành công, nhưng ta đã quyết định ở lại.”

“Minh Dung, ta muốn ở bên nàng mãi mãi.”

Gió trên núi heo hút, mang nhưng lời của hắn truyền vào tai ta, những lời làm người trào dâng vui sướng.

Hồi lâu, khi lấy lại bình tĩnh, ta trịnh trọng nhìn hắn nói:

“Tề Huân, chàng không thể làm như vậy.”

Hốc mắt hắn đỏ lên nhanh chóng, ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ, đang muốn hỏi ta tại sao.

Ta mỉm cười đẩy tay hắn ra, đưa cho hắn chiếc khăn tay, ra hiệu cho hắn lau nước mắt.

“Thế giới kia có gia đình và bạn bè của chàng. Chàng thuộc về nơi đó. Nếu chàng từ bỏ cơ hội trở về từ cõi chết, họ sẽ rất buồn.”

“Nếu chàng bởi vì ta mà bị vây ở chỗ này, cuộc đời này của ta cũng khó mà yên tâm.”

Lúc nãy khi Tề Huân nói hắn đã lừa dối ta, ta không hề cảm thấy thất vọng như mình nghĩ.

Nghe hắn nói sẽ ở lại vì ta, ta cũng không vui là mấy.

Ta như nhận ra rằng, hắn có lẽ thật sự thích ta.

Nhưng ta cũng giống như, càng thích bản thân mình khi ở bên cạnh hắn hơn.

Khi đó ta có thể thoải mái mở lòng, cất tiếng cười to.

Có thể không cố kỵ điều mà chạy thật nhanh.

Ta như vậy, hiểu được cách khiến cho bản thân vui vẻ.

Người trước mắt vẫn im lặng không lên tiếng, giống như không tin lời của ta cho lắm.

Ta dở khóc dở cười, chỉ chỉ về phía sau:

“Lời ta nói đều là nói thật.”

“Chàng chưa từng làm sai điều gì với ta. Nếu muốn xin lỗi, có lẽ chàng nên xin lỗi Ngụy Huyền Cảnh, người mà chàng đã cướp đi thân thể.”

16

Ngày hôm ấy, Tề Huân rời đi.

Lúc hắn đi như có một cơn gió lướt gia, đơn giản yên tĩnh, không lưu lại chút dấu vết nào.

Thật ra thì hắn đã sớm có thể thoát khỏi thế giới này.

Chỉ là vì muốn tìm cơ hội giải thích với ta, mới một mực ở lại trong trận pháp chịu khổ.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi hắn biến mất, ta nhẹ nhàng ôm lấy hắn:

“Tề Huân, cám ơn chàng đã tới, mới có Minh Dung của ngày hôm nay.”

“Hắn đã đi rồi?” Ngụy Huyền Cảnh nhìn trung tâm trận pháp trống rỗng, có chút hoảng hốt, “Nàng có sao không?”

Lời hắn nói không rõ ràng, ta lại hiểu được hết ý tứ trong đó.

Ta nhìn theo ánh mắt của hắn về phía khoảng đất trống không kia, cười yếu ớt nói:

” Ừ, đây là kết quả tốt nhất rồi.”

Trên tay đột nhiên trầm xuống, Ngụy Huyền Cảnh đưa cho ta một cuộn giấy.

“Đây là cái gì vậy?”

Hắn nhíu mày, bất lực nhếch khóe môi:

“Giấy hòa ly mà nàng muốn.”