Chương 4
7
Sau ngày hôm đó, Ngụy Huyền Cảnh liền lên núi tới đạo quan, ta cũng chưa gặp hắn lần nào nữa.
Mùa hè đến, trời đổ mưa lớn, nghe tiếng sấm ầm ầm qua khe cửa. Ta từ trước tới nay đều không thích mưa, đêm vừa buông đã lên giường sớm. Sau khi tỉnh dậy từ giấc ngủ ngắn, bên ngoài vẫn ầm ĩ tiếng mưa rơi. Ta chán nản xoay mình, nhưng phát hiện bên giường có người ngồi.
“A —— “
“Là ta.”
Trước khi ta sợ hãi đến mức hét lên thành tiếng, Ngụy Huyền Cảnh đã ngắt lời ta trước.
Trên người hắn như có mùi thơm tản ra nhè nhẹ, mang theo hơi nước mát lạnh, nhưng giọng nói lại hết sức đè nén.
Hắn nói: “Hôm nay là mười sáu.”
Ta căng thẳng trong lòng. Vào ngày mười sáu hàng tháng, là ngày ta cùng Ngụy Huyền Cảnh đã từng quyết định sẽ ngủ chung phòng.
Ta cũng chưa quên chuyện này. Chẳng qua là lần trước ta không nể nang mặt mũi hắn như vậy, ta nghĩ rằng tối nay hắn sẽ không tới. Không đợi ta suy nghĩ thêm, Ngụy Huyền Cảnh đã tự mình nằm xuống.
Bên cạnh chìm xuống, trong chăn có khí lạnh ập tới, ngay sau đó là cảm giác ấm áp.
Có lẽ là do nhiệt độ quá mức quen thuộc, ta liền không khỏi nghĩ tới Huân lang.
Kinh trập*, lúc tiếng sấm rầm rĩ, ta không thể ngủ ngon giấc cả đêm.
(*): Kinh trập là 1 trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Ngày bắt đầu tiết Kinh trập thường diễn ra vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng 3 dương lịch.
Hắn luôn lấy tay che đi lỗ tai của, đem ta ôm chặt trong ngực, để ta nghe tiếng tim đập của hắn.
Người nằm bên cạnh động đậy.
Có hơi thở nóng bỏng tiến gần đến, rơi vào sau tai, cần cổ của ta.
Ta đột nhiên bừng tỉnh ——
Huân lang sẽ gần gũi ta như vậy.
Khi hắn còn ở đây, tối đa chỉ ôm ta ngủ.
Thỉnh thoảng ta hứng lên đi khiêu khích hắn, hắn cũng sẽ đỏ mặt đẩy ra nói, “Ta còn chưa có chuẩn bị xong.”
Khi đó ta còn không hiểu, rõ ràng chúng ta đã sớm làm chuyện vợ chồng, tại sao hắn còn ngượng ngùng hơn cả ta.
Bây giờ nghĩ lại, hẳn là hắn chưa chuẩn bị xong việc nói rõ với ta, hắn thật ra không phải phu quân chân chính của ta.
Một tiếng sấm nổ tung nơi chân trời, làm ta trở lại với hiện thực.
Ta nhắm mắt, nghe tiếng thở dốc trầm thấp của Ngụy Huyền Cảnh ở bên tai, trong đầu lại không ngừng nghĩ tới Huân lang.
Ta nhớ tới hắn chưa bao giờ ngắt lời của ta khi trò chuyện.
Dù cho ta có nói bao nhiêu chuyện lông gà vỏ tỏi, hắn luôn nhếch khóe miệng, lẳng lặng ngồi bên cạnh ta.
Ta nhớ tới hắn ngày thường tính tình trầm ổn, khi bối rối lại như biến thành người khác vậy.
Có một lần ta đau chân khi đi dạo phố, hắn lại muốn cõng ta về phủ ngay trước mặt mọi người, cuối cùng bị ta giả vờ tức giận cản lại.
Ta còn nhớ tới hắn luôn chiều chuộng khen ngợi ta.
Không thèm kiêng kị điều gì khen ta xinh đẹp, khen châm pháp của ta rất giỏi, thậm chí khen ta có thể nhịn được trước thức ăn, mỗi món đều chỉ ăn một miếng.
Hắn còn khen tên của ta dễ nghe, cho nên hắn chưa bao giờ gọi ta là “Phu nhân”.
…
“Phu nhân.”
Giọng của Ngụy Huyền Cảnh trở nên mập mờ lưu luyến.
Nhưng ta phát hiện rõ rằng suy nghĩ của ta đều đang kéo đến trên một người khác.
Ngang hông hơi buông lỏng.
Giây phút cảm nhận được vạt áo rơi xuống, ta bỗng nhiên đè lại bàn tay đang thăm dò vào bên trong.
“Ngụy Huyền Cảnh, ta không làm được.”
Ta không làm được, bởi vì ngươi không phải là hắn.
Trong bóng tối, âm thanh nghẹn ngào cùng với run rẩy bị phóng đại.
Sau khi lập gia đình, lần đầu tiên ta không ngừng gọi tên họ của hắn.
Người bên trên đột nhiên ngừng lại, ngay cả hơi thở cũng như dừng một nhịp.
Ta hoài nghi hắn không nghe rõ, nên lặp lại lần nữa:
“Ta không làm được, ta giống như đã trúng độc của người kia rồi.”
Cùng với âm cuối cất lên, nước mắt ta rơi xuống, ta dùng một cái tay khác đẩy ngực hắn một cái, nhưng vẫn không thấy nhúc nhích.
Ta im lặng rơi lệ, hắn cũng im lặng giằng co với ta.
Qua rất rất lâu, ngay cả tiếng mưa rơi cũng đã ngừng.
Sau khi mưa tạnh, trăng tròn nhô lên cao.
Ánh trăng chiếu trên gò má của Ngụy Huyền Cảnh, trong con ngươi hắn là ngập tràn sự giận dữ.
“Minh Dung.” Hắn cũng gọi tên của ta, giọng nói lộ ra sự run rẩy kìm nén, “Đừng tưởng rằng ta có nhiều kiên nhẫn.”