Xuyên Sách Tôi Cầm Kịch Bản “Cô Vợ Nhỏ iêu Ngốc Nghếch”


Chương 12

Thẩm Trì dứt khoát thừa nhận.

Hàng mi của anh run rẩy dữ dội, như thể đã liều lĩnh lắm rồi.

“Anh thích em, từ rất lâu trước đây đã thích rồi. Luôn luôn, đều rất thích em.”

“Muốn tìm hiểu về em, nên đã đặc biệt theo dõi tài khoản của em… Anh không phải biến thái, em đừng ghét anh…”

“… Dù em ghét anh thì anh cũng sẽ không ly hôn đâu.”

Thẩm Trì càng nói càng thiếu tự tin, cúi gằm mặt gần như là đang lẩm bẩm một mình.

Tin tức chấn động này khiến đầu óc tôi hoàn toàn đình trệ.

Trái tim lại càng thêm tệ hại, không nghe lời chủ nhân mà nhảy loạn cả lên.

“Em… Anh…” Tôi như thể mất hết khả năng ngôn ngữ, một lúc lâu sau mới tìm lại được lý trí.

“Anh thật sự thích em sao? Vậy sao anh không theo đuổi em mà đã trực tiếp cầu hôn… khiến em cứ tưởng…” Cứ tưởng anh chọn tôi chỉ vì cốt truyện.

“Anh đã thử rồi…” Giọng Thẩm Trì nghe tủi thân lạ lùng.

“Anh đã cố gắng tiếp cận em, nhưng em lần nào cũng trốn tránh… Anh không tìm được cơ hội.”

À.

Tôi nhớ ra một chút rồi.

Bốn năm trước, tôi xuyên đến thế giới này, từng là bạn học đại học với Thẩm Trì một thời gian.

Có một khoảng thời gian tôi thường xuyên tình cờ gặp anh.

Đối diện với nam chính tiểu thuyết này, lúc đó tôi chỉ muốn tránh xa, sau này hiểu lầm mình xuyên thành nhân vật trong truyện nên mới từ bỏ ý định đó.

…Thẩm Trì thì ra đã chú ý đến tôi từ sớm như vậy sao?

“Hơn nữa em còn nói…”

Vẻ điềm tĩnh thường ngày của Thẩm Trì giờ đã biến mất, mặt đỏ bừng như say rượu, vành tai nóng đến mức như sắp nhỏ máu.

“Em từng nói, em muốn một tình yêu như kiểu trộm đột nhập, tốt nhất là đối phương tự tìm đến cầu ái với em.”

“Anh như vậy… có phù hợp với yêu cầu của em không?”

Tôi ngây người.

Đến tôi còn không nhớ mình đã nói câu đó.

Huống chi, ai ngu ngốc đến mức nhớ kỹ lời nói đùa của người khác rồi đem ra thực hiện chứ!

Thật sự là…khiến người ta rung động mà.

Nhiệt độ cơ thể chậm rãi tăng lên, dần lan đến mặt.

Tôi cảm thấy cả người mình bốc hơi nóng hừng hực, đỏ bừng cả lên.

“Nguyên Nguyên… Anh còn có thể gọi em như vậy không?”

Dường như nhận ra sự khác thường của tôi, Thẩm Trì nhìn chằm chằm ta.

Anh chậm rãi bước đến trước mặt tôi, thăm dò từng chút một tiến lại gần.

Đến khi tôi nhận ra không ổn thì đã muộn, Thẩm Trì chặn hết đường lui của ta.

Anh hơi cúi người, hai tay chống lên bàn làm việc sau lưng tôi, tạo thành tư thế vây khốn.

Rõ ràng là động tác có phần cường thế, nhưng tôi lại không cảm thấy chút áp bức nào, hai cánh tay anh hờ hững vây lấy tôi, căng chặt đến mức run nhè nhẹ.

“Được không? Được không?”

“Chúng ta đã kết hôn rồi, anh đã hứa rồi mà.”

Giọng nói khàn đặc, không rõ là mê hoặc hay cầu xin.

Thẩm Trì cúi đầu, không buông tha mà tiến sát lại gần, không cho tôi chút không gian lùi bước.

“Dừng… Dừng lại!”

Tôi cắn chặt đầu lưỡi để giữ lý trí, đưa tay đẩy người ra một chút.

“Nếu…anh bằng lòng bắt đầu lại từ giai đoạn hẹn hò.”

“Bằng lòng! Anh bằng lòng!”

Ánh mắt Thẩm Trì trong nháy mắt sáng bừng lên, như thể chàng thiếu niên ngây ngô cuối cùng cũng được cùng người yêu hiểu rõ tâm ý, sự rung động và vui sướng không thể diễn tả thành lời.

Anh nghẹn ngào muốn nhào tới hôn tôi.

Nhưng bị tôi dùng tay ngăn lại.

Nhìn đôi mắt tủi thân của anh, khóe môi tôi bất giác cong lên, khẽ cười.

“Lời tỏ tình, đương nhiên cũng phải làm lại từ đầu.”