Xuyên Sách Tôi Cầm Kịch Bản “Cô Vợ Nhỏ iêu Ngốc Nghếch”


Chương 5

05

Từ đó về sau, Thẩm Trì mỗi ngày đều đúng giờ mua đồ ăn về nhà.

Sau đó rất tự nhiên đến phòng bếp giúp tôi một tay.

Anh thậm chí còn chuẩn bị cả bất ngờ.

Mỗi lần ở huyền quan, tôi đón không chỉ là Thẩm Trì xách đồ ăn.

Đôi khi là một bó hoa lan tường xinh đẹp, đôi khi là bánh ngọt tinh xảo, đôi khi là đồ trang sức, thường xuyên hơn là trà sữa tôi thích uống.

Không thể không nói Thẩm Trì thật sự rất biết cách, rất hiểu sự lãng mạn, chịu bỏ tâm tư.

Đơn giản là một người chồng hoàn hảo.

Khiến tôi thỉnh thoảng bị mê hoặc, Thẩm Trì ân cần tỉ mỉ như vậy, thật sự là nam chính thích tìm kiếm kích thích trong truyện kia sao?

Nhưng tôi không bị mê hoặc lâu.

Bởi vì chỉ mới một tháng, Thẩm Trì đã bắt đầu về muộn. Thời gian về nhà càng ngày càng trễ.

Về chuyện này, anh ta nói là do công ty có dự án mới, dạo gần đây sẽ khá bận.

Tôi hiểu rõ trong lòng, không hề có ý kiến gì.

Đùa à, tôi nào dám có ý kiến với thần tài, tôi đây giơ cả hai tay hai chân tán thành ấy chứ.

Chỉ là sau khi tôi vui vẻ chấp nhận, vẻ mặt Thẩm Trì có hơi kỳ lạ.

Nhất là sau một tuần anh ta liên tục về muộn, tôi càng cảm nhận rõ sự kỳ lạ của Thẩm Trì.

Anh ta luôn tỏ ra muốn nói lại thôi, như thể muốn nói gì đó, nhưng lại giống như đang chờ tôi nói điều gì hơn.

Dưới ánh mắt dò xét của anh ta, tôi nuốt nước bọt, vắt óc suy nghĩ.

Chết rồi, hình như thần tài muốn tôi làm gì đó… Nhưng tôi thật sự không hiểu anh ta muốn gì!

Rốt cuộc là có ý gì đây!

Đồ ngốc! Mau nghĩ đi!

Dùng hết chút thủ đoạn và EQ còn sót lại, tôi khiêm tốn hỏi: “Sao thế? Anh nhìn em làm gì?”

Thẩm Trì nhìn tôi chăm chăm.

Rất lâu sau, anh ta cụp mắt xuống.

“Không có gì.”

Câu này chẳng khác nào một lời chê bai.

Tôi như bị sét đánh ngang tai.

Xem xét lại cả đêm, vẫn không hiểu yêu cầu của vị khách hàng này là gì.

Chẳng lẽ tiến triển của nam nữ chính quá nhanh, đã đến lúc kết thúc, ly hôn hòa bình với vợ cũ, vui vẻ nghênh đón nữ chính và có một Happy Ending rồi sao?

……Chuyện này cũng không đúng, lúc này tình cảm hai bên mới bắt đầu ấm lên mà.

Đáng lẽ tôi không nên offline nhanh như vậy mới phải.

Haizz, thật khó hiểu mà……

“Cạch” một tiếng.

Thẩm Trì khoác ánh đêm đẩy cửa bước vào.

Hôm nay anh có chút khác so với mọi ngày.

Đôi mắt sâu thẳm trở nên mơ màng, một vệt ửng hồng nhàn nhạt trên gò má trắng nõn.

Ngay cả khi ở nhà, anh vẫn chỉ cởi hai cúc áo sơ mi được cài cẩn thận, để lộ ra phần cổ áo hơi mở.

Vẻ mặt mệt mỏi, tư thái thả lỏng, Thẩm Trì như vậy mang đến một cảm giác cấm dục khó tả.

Tôi vội vàng tiến lên đón, quả nhiên ngửi thấy mùi rượu.

“…Khuya rồi, sao em còn chưa ngủ?”

Thấy tôi, Thẩm Trì có chút ngạc nhiên.

Anh vô thức buông tay đang nới lỏng cà vạt, hơi thẳng lưng lên.

“Anh không uống nhiều, không say.”

Thẩm Trì nghiêng đầu nhìn tôi, dường như muốn tôi nhìn rõ đôi mắt còn tỉnh táo của anh.

Tôi thuận tay nhận lấy chiếc áo khoác anh vừa cởi, rồi lại giúp anh tháo chiếc cà vạt đang làm khó dễ anh.

“Anh thấy thế nào? Có khó chịu không?”

“Để em nấu cho anh bát canh giải rượu nhé, uống vào sẽ dễ ngủ hơn.”

Tốt, rất tốt, tinh thần phục vụ rất cao, nhất định sẽ khiến khách hàng rút lại đánh giá không tốt!

Vì có hơi men, Thẩm Trì trông có vẻ chậm chạp hơn bình thường.

Anh chớp mắt nhìn tôi đang vươn tay lấy cà vạt, ngập ngừng một lát rồi từ từ cúi xuống.

Khoảng cách vừa kéo gần, mùi rượu nhàn nhạt hòa lẫn hơi thở ấm áp phả tới.

Tôi vô thức ngẩng đầu, nhìn Thẩm Trì đột nhiên ngoan ngoãn phối hợp.

Rồi bất chợt chạm phải ánh mắt anh đang dõi theo.

Đôi mắt đen láy ánh lên bóng hình nhỏ bé của tôi, hàng mi anh khẽ khàng khép rồi lại mở.

“Được.”

Thẩm Trì khẽ nói.

… Gần quá.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi quên cả thở.

Đến khi Thẩm Trì chậm rãi lộ vẻ nghi hoặc, thăm dò tiến lại gần hơn.

Tôi khựng lại, hoàn hồn rồi vội vàng rụt tay về, ôm áo khoác lùi lại.

Đúng lúc này, tôi ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.

Hòa lẫn với hơi rượu tan trong không khí, yếu ớt đến mức khó nhận ra.

Nguyên nhân ở rất gần, tôi vô thức cúi đầu ngửi chiếc áo vest trong tay.

Với kiến thức nông cạn về giới thượng lưu của mình, tôi đoán đây là mùi nước hoa nữ.