Vận Mệnh


Chương 3

5

Xấu hổ quá.

Tôi là một cô chủ nhà giàu thiếu thốn tình cảm.

Bố tôi là tay chơi bời khét tiếng, ông thích mấy môn thể thao mạo hiểm, lúc đua xe thì bị tông chết tươi, để lại cho tôi khoản tiền bồi thường kếch xù. Còn mẹ tôi thì bỏ đi từ năm tôi lên hai, chẳng thấy tăm hơi đâu.

Tài sản của ông nội và ông ngoại đều do một mình tôi thừa kế. Có thể nói, ngoài tiền ra, tôi chẳng còn gì khác ngoài tiền.

Trong giới thượng lưu có một câu thế này: Ai thiếu tiền thì đi làm bạn trai của Thiệu Thất Ninh, mặt đẹp cơm ngon, chắc chắn thượng vị thành công.

Tôi không nhớ rõ đã thay bao nhiêu người bạn trai, nhưng Tống Hàn là người ở lại lâu nhất. Cậu ta cứ như cún con, đuổi thế nào cũng không đi.

Khi thấy trên màn hình toàn những bình luận nói Tô Nguyệt mới là ánh trăng sáng của Tống Hàn, tôi cũng không thấy buồn lắm.

Bạn trai ấy mà, lúc nào cũng có, thường xuyên có.

Thiếu tình yêu không đáng sợ, tích lũy về lượng sẽ dẫn đến thay đổi về chất.

Nhưng tôi không ngờ Tống Hàn lại nhanh chân đến thế.

Tôi còn chưa kịp tìm người thay thế, cậu ta đã lén lút bỏ việc rồi.

Hai giờ sáng, tôi ôm bụng quằn quại trượt xuống từ trên ghế làm việc, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng –

Tống Hàn nũng nịu đòi đến đón tôi tan làm, cậu ta đỏ mặt đuổi tài xế của tôi đi, sau đó.

Trong lúc tôi tăng ca xem nốt bản báo cáo cuối cùng, cậu ta lái xe mang thuốc và nước đường của tôi đi mất.

[Tô Nguyệt phát sốt ở ký túc xá, nam chính cuống cuồng lái xe như tên bắn…]

Đồ ngốc, đó là xe của tôi.

[Ít ra nam chính cũng nên nói với cô chủ nhà giàu một tiếng. Rõ ràng là cậu ta mặt dày mày dạn quấn lấy cô chủ nhà giàu, bây giờ lại bỏ mặc cô ấy một mình.]

[Tôi đã bảo không nên giúp đỡ ánh trăng sáng làm gì, chẳng khác nào tạo cơ hội cho bạn trai và tình địch.]

[Mấy người đừng cãi nữa, cô chủ nhà giàu đau đến co giật sắp ngất rồi kìa…]

Trước khi ý thức chìm vào hỗn loạn, tôi đã gọi cấp cứu, vỗ lên bàn làm việc để đọc địa chỉ.

Rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

6

Tôi bị đánh thức bởi mùi thơm của canh gà.

Mùi canh gà hòa lẫn với mùi thuốc khử trùng, thật khó tả.

“Ninh Ninh, xin lỗi chị, tất cả là tại tôi!”

Tống Hàn râu ria xồm xoàm, mắt đỏ hoe, không ngừng xin lỗi.

Ở bên nhau hai tháng, tôi biết Tống Hàn có nhiều tật xấu, tự ti, mạnh miệng, bướng bỉnh và sĩ diện.

Nhưng tôi thật sự rất thích cậu ta.

Chàng trai trẻ tuổi ngạo nghễ, như cây bạch dương nhỏ, trong mắt chỉ có mình tôi.

Đúng giờ đứng dưới lầu công ty chờ tôi tan làm, nụ cười luôn rạng rỡ.

Cơm nấu nên nhiều muối, bớt chút giấm, đều đã ngẫm nghĩ đến mấy trăm lần ý của tôi.

“Là do đầu óc tôi choáng váng, tôi đảm bảo với chị sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa. Tôi nhất định sẽ ở bên cạnh chị mỗi ngày, chị không biết đâu, tôi sợ chết khiếp đi được…”

Tôi khẽ hắng giọng, liếc nhìn sang bên cạnh, ngắt lời cậu ta.

“Đói bụng.”

Tống Hàn vội vàng mở nắp, múc canh gà cho tôi.

“Tôi hôn mê bao lâu rồi?”

“Đây, cẩn thận bỏng nhé… Sáu tiếng, bác sĩ nói sau này chị đừng tăng ca thức đêm nữa, cơ thể không chịu nổi đâu. Hay là tôi chuyển đến chăm sóc chị nhé…”

Tôi uống một ngụm rồi dừng lại.

“Sao vậy?” Cậu ta căng thẳng nhìn tôi.

Tôi lắc đầu, không nói gì, lại tiếp tục uống một muỗng.

Mặn quá.

Canh này không phải Tống Hàn hầm.

Như có thần giao cách cảm, tôi vô thức nhìn về phía cửa, thấy nửa cái đầu xù ra chưa kịp rụt lại.

“Người ngoài cửa, vào đây.”

Mặt Tống Hàn trắng bệch.