Vận Mệnh


Chương 7

11

Tống Hàn bên kia gào lên trong điện thoại.

“Tô Nguyệt, em đúng là đồ vong ơn bội nghĩa!”

“Anh Tống, người giúp em là Thiệu tổng, không phải anh. Anh mượn danh nghĩa của chị ấy lấy tiền không trả, em, em có thể đi kiện anh.”

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười lạnh lùng.

“Không có anh, sao em có thể quen biết Thiệu Thất Ninh? Còn muốn kiện anh, em có bằng chứng gì chứng minh anh lấy tiền của em không?”

Khi Tống Hàn đến tìm Tô Nguyệt, cô ấy đưa tiền mặt, không có ghi chép chuyển khoản.

Tô Nguyệt liếc nhìn tôi, giọng nói non nớt nhưng rất bình tĩnh.

“Anh Tống, lúc anh đến lấy tiền ở sân bóng rổ, sân có camera giám sát. Em mượn điện thoại của bạn cùng phòng, còn có ghi âm.”

Ồ, cũng được đấy, không đến nỗi quá ngốc.

Nghe đối phương im lặng, giọng Tô Nguyệt dịu xuống.

“Anh Tống, em rất cảm ơn anh đã nhớ đến em, giúp em tìm được cơ hội được giúp đỡ, còn đưa em đi bệnh viện. Em bằng lòng cho anh mượn tiền, sau này em kiếm được tiền rồi, anh muốn mượn bao lâu cũng được.”

“Nhưng bây giờ thì không thể, số tiền đó là Thiệu tổng tài trợ cho em. Em không truy cứu, chị ấy cũng sẽ truy cứu.”

Tôi bật cười, còn biết cáo mượn oai hùm cơ đấy.

Tống Hàn thực sự bị dọa sợ.

Cậu ta biết rõ thủ đoạn của tôi, việc đi đòi tiền Tô Nguyệt chỉ là vì may mắn nghĩ rằng tôi sẽ không phát hiện ra.

“Được, được, được, anh trả cậu một phần trước, phần còn lại viết giấy nợ… Không quỵt tiền của em đâu, đồ keo kiệt!”

Tống Hàn cúp điện thoại.

Tôi nhìn đôi mắt lấp lánh như một chú thỏ đang nhảy nhót của Tô Nguyệt, mà không khỏi mềm lòng, xoa đầu cô ấy.

“Làm tốt lắm.”

“Vậy bây giờ có thể nói cho chị biết, phí sinh hoạt của em đã đi đâu rồi không?”

Phí sinh hoạt của Tô Nguyệt được cấp theo tháng, chính là lo lắng cô ấy đột nhiên có một khoản tiền lớn, dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Theo lý thuyết, số tiền này không bị Tống Hàn lấy đi, nhưng cuộc sống của Tô Nguyệt vẫn rất túng thiếu.

Nhưng Tô Nguyệt kín miệng không nói, dù thế nào cũng không chịu nói.

Đang nói chuyện, chủ nhiệm lớp của Tô Nguyệt gõ cửa:

“Tô Nguyệt, bệnh viện gọi điện đến!”

12

Khi chúng tôi đến bệnh viện, mẹ Tô vừa ra khỏi phòng cấp cứu, Tô Nguyệt nức nở nhào tới bên giường bệnh, tay nắm chặt lấy thành giường.

Cô ấy vô cùng sợ hãi.

Trên đường đi, ngay cả nước mắt cũng không rơi được.

Cho đến khi nhìn thấy mẹ Tô bình an ở cửa phòng cấp cứu.

“Thiệu tổng, làm phiền cháu rồi.” Mẹ Tô yếu ớt giơ tay lên.

Tôi ra hiệu không sao.

Đợi Tô Nguyệt dìu mẹ Tô về phòng bệnh, bác sĩ điều trị mới nghiêm nghị nói với tôi.

“Bệnh tình của bà Trần rất kỳ lạ, không phải bệnh mãn tính thường gặp, lại dẫn đến suy tạng, chúng tôi cần phải xét nghiệm thêm.”

Tôi tranh thủ liếc nhìn màn hình bình luận.

[Tuy cô chủ nhà giàu và nam chính đã chia tay, nhưng motip ngược ánh trăng sáng vẫn đến…]

[Tôi nhớ trong nguyên tác, Tô Nguyệt kiên định chọn ngành y vì mẹ Tô qua đời. Sau này, cô ấy trở thành ngôi sao mới đầy triển vọng của giới y học.]

[Nhưng cô chủ nhà giàu trong nguyên tác ngay từ lần hôn mê đầu tiên đã từ bỏ tài trợ Tô Nguyệt, hoàn toàn không xuất hiện ở đoạn này. Mọi người nghĩ xem, có phải cô ấy sẽ thay đổi cốt truyện không?]

Tôi sẽ.

Tôi trịnh trọng nói với bác sĩ: “Xin hãy tìm ra nguyên nhân bệnh, dốc hết sức cứu chữa dì ấy. Tôi sẽ mời chuyên gia trong lĩnh vực liên quan phối hợp, không cần lo lắng chi phí.”

Về đến phòng bệnh, mẹ Tô đang nắm tay Tô Nguyệt, chắc chắn bà ấy rất đau, nhưng vẫn dịu dàng mỉm cười.

Tôi chợt cảm thấy hơi ngưỡng mộ.

Dù Tô Nguyệt không có gì, nhưng cô ấy có một người mẹ rất tốt, rất yêu thương cô ấy.

“Dì cứ yên tâm dưỡng bệnh, cháu vừa dặn bác sĩ phải dốc hết sức cứu chữa rồi ạ.”

Tôi đã không còn mẹ, xin đừng để cô ấy phải chịu khổ như vậy nữa.

“Thiệu tổng.”

Mẹ Tô dịu dàng gọi tôi.

“Làm phiền cháu rồi, có phải dạ dày cháu không khỏe không?”

Lúc này tôi mới nhận ra mình vô thức ấn tay lên bụng.

“Không sao đâu ạ, bệnh cũ thôi.”

Mẹ Tô không đồng tình nói:

“Chuyện sức khỏe không phải là chuyện nhỏ, không thể kéo dài.”

Thấy tôi đáp cho qua chuyện, bà ấy cũng không nói thêm gì.

“Thiệu tổng, có lẽ cháu không rõ tình hình, cơ thể tôi… không phải bệnh mãn tính.”