Chương 4
7
Người xù lông ngập ngừng hồi lâu, nhích một bước, đứng ở cửa.
Gương mặt cô ấy vẫn còn ửng đỏ khác thường, tay chân luống cuống, cúi gằm không dám nhìn tôi.
[Sao ở đâu cũng có ánh trăng sáng thế này? Tình cảm chị em khó khăn lắm mới dịu đi một chút, lại bị cô ấy phá hỏng!]
[Cô chủ nhà giàu mau đuổi cô ấy đi, nam chính mà gặp Tô Nguyệt là y như trúng tà.]
[Nếu cô cứ giữ cô ấy bên mình, Tống Hàn sẽ hết lần này đến lần khác bỏ rơi cô, hết lần này đến lần khác chọn ánh trăng sáng!]
Thật sự là vậy sao?
Tôi nhìn Tống Hàn với gương mặt tiều tụy, đầy vẻ hoang mang.
“Ninh Ninh, đừng giận. Trễ quá rồi, Sơ Nguyệt bị sốt cao mà không có chỗ đi, tôi mới đưa em ấy đến đây… Tôi sẽ bảo em ấy đi ngay. Còn không mau ra ngoài——”
Nói rồi, cậu ta định đuổi Sơ Nguyệt đi.
“Khoan đã.”
Tôi nhỏ giọng.
“Là em bảo Tống Hàn qua đó sao?”
Tô Nguyệt còn chưa kịp nói gì, bình luận đã cho tôi biết hết rồi.
Người gọi điện thoại là bạn cùng phòng của Tô Nguyệt.
Tô Nguyệt vừa lên cấp ba ở thành phố, trong danh bạ chỉ có ba số điện thoại.
Mẹ, đồng hương Tống Hàn và Thiệu tổng.
Bạn cùng phòng không chắc chắn về thân phận của tôi, lại biết mẹ Tô ở tận quê xa, nên mới gọi cho Tống Hàn.
“Xin lỗi, xin lỗi!”
Tô Nguyệt cắn môi, không giải thích gì, chỉ liên tục nói hai tiếng xin lỗi.
Tôi hơi bất lực.
“Em không làm sai gì cả, bị bệnh cầu cứu là đúng, không cầu cứu thì chờ chết à?”
Điện thoại của tôi cài chế độ gọi khẩn cấp quanh năm đều là bệnh viện và cục cảnh sát, trong nhà, văn phòng và trên xe đều có thuốc dự phòng. Trên bàn học và đầu giường đều có máy phát thanh đã cài sẵn địa chỉ và thông tin sức khỏe cá nhân.
Thả lỏng cảnh giác, quá tin tưởng bạn trai, chuyện tối nay cho tôi một lời cảnh tỉnh.
Cô ấy chưa từng muốn cướp Tống Hàn khỏi tôi.
Không trách cô ấy được.
“Canh gà là em mang đến à?”
Tống Hàn siết chặt tay: “Ninh Ninh, tôi…”
“Tôi không hỏi cậu.”
Tôi nhìn Tô Nguyệt, đôi mắt to của cô ấy hơi bối rối, ngơ ngác gật đầu.
Một người bệnh còn đang sốt, nửa đêm tìm chỗ hầm canh gà. Nếu tôi không phát hiện cô ấy đứng ở cửa, thì có lẽ đã chẳng biết gì.
“Cảm ơn nhé, em về nghỉ ngơi đi, tiền thuốc men cứ tính cho chị.”
Một loạt dấu chấm lửng hiện lên trên màn hình…
[Nữ chính mắc bệnh thánh mẫu à… Đến nước này rồi còn không đuổi Tô Nguyệt đi?]
[Đợi đến khi nam chính bỏ rơi cô ấy lần hai, lần ba thì sẽ nhớ đời.]
Tôi không nói gì, lặng lẽ chờ Tô Nguyệt cúi chào rồi rời khỏi phòng bệnh.
Sau đó, tôi bình tĩnh mở lời:
“Tống Hàn, chúng ta chia tay đi.”
Giọng điệu của tôi rất bình thản, và như dự đoán, tôi nghe thấy tiếng bát canh trong tay Tống Hàn rơi xuống đất vỡ tan –
Lần thứ hai, lần thứ ba, người sẽ bỏ rơi tôi vô số lần trong tương lai rõ ràng là Tống Hàn.
Vậy tại sao phải giải quyết vấn đề bằng cách giải quyết Tô Nguyệt?
Trực tiếp giải quyết Tống Hàn chẳng phải tốt hơn sao.