Chương 10
Lần này, ả đến một chữ cũng không bịa ra được.
Phó Đình Diệp hiểu rõ mọi chuyện, lạnh lùng hừ một tiếng rồi vung tay áo.
“Hôm nay trẫm không rảnh nghe chủ tớ các ngươi bịa chuyện, nếu ngươi thức thời thì mau cút đi, nếu không thì đừng trách trẫm không nể tình.”
Tiểu cung nữ nghe vậy, vội vàng bò lồm cồm rời đi.
Ta nhìn dáng vẻ chật vật của ả, trong lòng có một cảm xúc phức tạp khó tả.
Thì ra Phó Đình Diệp không hề ngốc nghếch hay mù quáng.
Hắn luôn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Chỉ là thật thật giả giả, giả giả thật thật, tất cả đều tùy thuộc vào tâm trạng hắn mà thôi.
21
Trong ngày hôm đó, các thị vệ tỏa đi tìm kiếm khắp nơi lần lượt trở về bẩm báo.
Nhưng câu trả lời đều giống nhau:
Không tìm thấy Lý phi nương nương ở đâu cả.
Sắc mặt Phó Đình Diệp càng lúc càng khó coi.
Sau khi người cuối cùng rời đi, hắn giận dữ đập vỡ chiếc bình hoa ta yêu thích.
“Lý Yến Tích, nàng thật sự nhẫn tâm không một lời từ biệt mà rời bỏ trẫm sao? Nàng thật quá tàn nhẫn!”
Khôi Lỗi bên giường nghe thấy tên ta, mỉm cười bước ra đáp lời:
“Ngươi tìm ta? Ta ở đây này.”
Bàn tay vừa đập vỡ bình hoa của Phó Đình Diệp khựng lại.
Hắn nhìn khuôn mặt tươi cười của Khôi Lỗi, đôi mắt dần đỏ hoe, ướt át.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc, uyển chuyển, như muốn luyến láy ba vòng:
“Hoàng thượng~”
Phó Đình Diệp vội vàng lau mắt, bảo Khôi Lỗi ngồi lại lên giường, rồi sải bước đi ra ngoài.
Là Chúc Kim Chiêu.
Chắc hẳn ả ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn không hiểu, sao cung nữ thân cận của mình lại bị Phó Đình Diệp đuổi đi? Chuyện này chưa từng xảy ra.
Thế là, ả ta không thể ngồi yên, đích thân đến dò xét tình hình.
Chúc Kim Chiêu đỡ eo, ưỡn cái bụng còn chưa lộ rõ, chậm rãi tiến đến gần Phó Đình Diệp, giọng nói đầy vẻ quan tâm:
“Thần thiếp nghe nói tỷ tỷ mất tích, hôm qua còn khỏe mạnh mà?”
Phó Đình Diệp cúi đầu không đáp.
Chúc Kim Chiêu lại nói:
“Chẳng lẽ tỷ tỷ cố ý trốn đi, muốn gây sự chú ý của Hoàng Thượng sao? Nữ nhân trong cung ai chẳng thích dùng mấy trò tranh sủng rẻ tiền này.”
Lời còn chưa dứt, mắt Phó Đình Diệp đã đỏ ngầu, hắn bóp chặt cổ ả ta, đẩy mạnh vào cột phía sau.
“Ngươi tưởng Lý Yến Tích giống ngươi chắc? Nàng ấy bao giờ dùng đến thủ đoạn hạ lưu như vậy!”
Chúc Kim Chiêu sợ đến tái mét mặt mày.
Nhưng ả ta được Phó Đình Diệp nuông chiều, bao che quá lâu rồi.
Phó Đình Diệp vừa bình tĩnh lại, buông tay nói xin lỗi, ả ta đã vội vàng vu khống ta:
“Hoàng Thượng lo lắng cho tỷ tỷ, thần thiếp hiểu mà, nhưng thần thiếp chỉ sợ Hoàng Thượng bị lừa gạt thôi.”
“Hoàng Thượng quên rồi sao? Trước đây tỷ tỷ còn lừa ngài rằng nàng có ‘hệ thống’, ‘hệ thống’ có thể đưa tỷ tỷ đi bất cứ lúc nào.”
“Lời hoang đường như vậy còn bịa được, thì cái trò mất tích để lùi một bước tiến hai này, đối với tỷ tỷ có là gì?”
Lời này vừa thốt ra, đại điện lại chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Ngọn lửa giận mà Phó Đình Diệp vất vả lắm mới kìm nén được lại bùng lên.
Hắn không kiềm chế được mà tát ả ta một cái.
“Đồ tiện nhân, ngươi biết cái gì? Trẫm nhịn ngươi lâu lắm rồi!”
Chúc Kim Chiêu ôm mặt, không thể tin nổi nhìn hắn.
Nhưng Phó Đình Diệp chỉ ghê tởm quay mặt đi, ra lệnh cho đám người xung quanh:
“Các ngươi, đưa Chiêu phi về cung nghỉ ngơi, từ hôm nay trở đi, không có chỉ của trẫm, không ai được phép cho ả bước chân ra khỏi Quỳnh Hoa điện nửa bước.”
Sự quan tâm của Phó Đình Diệp dành cho ta cứ như thể đến muộn màng sau khi ta biến mất vậy.
Hắn phái thêm người tìm kiếm ta, phạm vi tìm kiếm cũng ngày càng mở rộng.
Bên ngoài hoàng thành dán đầy tranh vẽ ta, treo thưởng ngàn vạn lượng.
Thẳng thắn mà nói, ta hoàn toàn không hiểu hắn làm vậy để làm gì.
Rõ ràng hắn biết rõ hơn ai hết, ta có khả năng đã đi đâu.
Nhưng hắn nhất quyết không chịu thừa nhận…
Thỉnh thoảng, Phó Đình Diệp cũng đến cung ta gặp Khôi Lỗi.
Từ khi phát hiện Khôi Lỗi không ăn không ngủ, hắn càng chắc chắn nàng không thể là ta.
Khôi Lỗi luôn mỉm cười và trò chuyện với hắn.
Nhưng càng nói, mắt Phó Đình Diệp càng đỏ hoe.
“Nàng ấy chưa bao giờ lộ vẻ lấy lòng như vậy, càng không dịu dàng trò chuyện với trẫm như thế này.”
Khôi Lỗi ngơ ngác.
Phó Đình Diệp run rẩy vuốt ve môi nàng.
“Nàng ấy chỉ nói những lời sát muối vào tim trẫm, hết lần này đến lần khác đẩy trẫm ra xa ngàn dặm.”
“Trẫm đã nghĩ không biết bao nhiêu lần, chỉ cần nàng ấy ngoan ngoãn, hiểu chuyện một chút, như ngươi bây giờ, thì tất cả tình yêu của trẫm đã dồn hết cho nàng ấy rồi, đâu đến nỗi đôi bên cùng tổn thương như vậy…”
Ta lơ lửng trên xà nhà, nghe mà thấy ghê tởm.
Thế là ta lại giục hệ thống:
“Đã 26 ngày rồi đấy, tổng bộ các người cũng thích nước đến chân mới nhảy à?”