Yến Tích


Chương 8

“Đã vào đến thủy lao rồi, ngươi còn chưa chịu hối cải sao!”

Khôi Lỗi im lặng một hồi, lần này thì mở miệng:

“Có được không? Được ạ.”

Câu trả lời chẳng ăn nhập gì, dễ dàng khơi lại cơn giận của Phó Đình Diệp.

Ta thấy hắn nghiến răng nghiến lợi bước về phía Khôi Lỗi, tay đã giơ lên định bóp cổ nàng, nhưng lại đột ngột khựng lại giữa không trung.

Không khí im lặng trong giây lát.

Nhận ra có gì đó không ổn, ta vội bay tới, nhìn theo ánh mắt của Phó Đình Diệp.

Ánh nến trong ngục tù lờ mờ, lúc nãy đứng quá xa, ta hoàn toàn không nhận ra, vai của Khôi Lỗi lại lõm xuống một mảng lớn.

Da thịt trước sau gần như dính vào nhau, nhìn thế nào cũng thấy quái dị…

“Xong rồi!” Hệ thống kinh hãi, “Cái ao bẩn quá, làm hỏng da Khôi Lỗi rồi!”

“Vậy phải làm sao?” Có cần đổi thêm một con nữa không?”

“Không được, điểm tích lũy không đủ rồi. Ngươi quên là còn phải để dành điểm đổi lấy thân thể khỏe mạnh à?”

Hệ thống có chút lo lắng.

“Thật là rắc rối lớn. Lỡ mà hù chết người thì phiền, nhất là hù chết nam chính, thế giới này sụp đổ thì còn khó giải quyết hơn.”

“Ê, sao nam chính không nói gì thế? Chắc là bị dọa ngốc rồi?”

Phó Đình Diệp đúng là đứng im nãy giờ.

Nhưng mà, ta nhìn chằm chằm mặt hắn một lúc.

Thấy không giống ngốc, mà giống như dáng vẻ mỗi khi hắn bị sốc ấy.

“Chắc không sao đâu.” Ta nghĩ rồi nói với hệ thống.

Ta chưa từng giấu Phó Đình Diệp chuyện ta đến từ đâu, cũng nói với hắn về sự tồn tại của hệ thống.

Chỉ là hắn không tin, còn hay đem chuyện này ra đùa với mọi người.

Nhưng nghe nhiều rồi, sao bọn họ không nghi ngờ cho được?

Đã nghi ngờ rồi thì chắc cũng phải có chút chuẩn bị tâm lý chứ nhỉ…

“Mong là vậy.”

Hệ thống bất lực thở dài.

17

Ánh nến lay lắt.

Phó Đình Diệp khó khăn nuốt vài ngụm nước bọt, mới chậm rãi tiến lại gần con rối.

Ta nhìn hắn kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, rồi phát hiện hai chỗ lõm xuống ở bụng và mắt cá chân của con rối.

Đặc biệt là chỗ mắt cá chân, không biết bị cái gì cắn rách da, lỗ thủng to bằng móng tay có thể thấy rõ ràng.

Chỉ là, trong lỗ thủng kia không có máu, cũng không có xương thịt.

Phó Đình Diệp vừa nhìn rõ, liền “bịch” một tiếng ngã ngồi xuống đất.

Hầu kết hắn lên xuống, lồng ngực phập phồng không ngừng.

Tiểu thái giám chờ bên ngoài nhận thấy bất thường, định xông vào thì bị hắn quát lớn ngăn lại.

“Đi, đi mời thái y!”

“Không, không đúng, trước phái người đến Quảng Tế Tự mời Nguyên Sùng đại sư!”

“Vậy thái y có cần mời không ạ?”

“Vớ vẩn, phải mời chứ!”

Tiểu thái giám vội vã làm theo.

Không có lệnh của Phó Đình Diệp, đám ngục tốt không ai dám tới gần.

Trong không gian này chỉ còn lại một Khôi Lỗi mỉm cười, im lặng, và một vị đế vương trẻ tuổi run rẩy toàn thân, không rõ là vì sợ hãi hay tuyệt vọng.

“Yến Tích, Lý Yến Tích…”

Ta nghe thấy Phó Đình Diệp run rẩy gọi tên ta.

“Ngươi có nghe trẫm nói không?”

Khôi Lỗi gật đầu, mỉm cười đáp: “Có thể.”

Vừa rồi, Phó Đình Diệp cố ý đưa ngọn nến lại gần để nhìn rõ nàng.

Giờ đây, ngọn lửa bập bùng, không ngừng hắt những đốm sáng mờ ảo lên khuôn mặt con rối.

Thêm vào đó là nụ cười gần như không đổi, khiến người ta có cảm giác rợn cả tóc gáy.

Ta thấy mu bàn tay Phó Đình Diệp dần nổi gân xanh.

Hắn nuốt khan hai lần, khó khăn tiếp tục:

“Ngươi là Lý Yến Tích?”

“Đúng vậy.”

“Nhưng Lý Yến Tích yêu sạch sẽ nhất, nàng ấy không thể cười trong hoàn cảnh này.”

Giọng Phó Đình Diệp khàn đặc.

Khôi Lỗi có vẻ suy tư.

Đột nhiên, nàng tự mình bước ra ngoài.

Có Phó Đình Diệp đi theo phía sau, không ai dám cản nàng.

“Nàng định làm gì?” Ta hỏi hệ thống.

“Đừng hỏi ta, ta cảm thấy nàng ngâm nước đến không bình thường rồi.”

18

Khôi Lỗi ra khỏi cửa ngục, bắt đầu nhìn ngó xung quanh.

Rồi đột nhiên như nhìn thấy vật gì đó tốt đẹp, vui vẻ bước nhanh mấy bước, sau đó nhào thẳng xuống.

“Lý Yến Tích!” Phó Đình Diệp ở phía sau hét lớn.

Nước bắn tung tóe.

Lúc này ta mới phát hiện, Khôi Lỗi lại nhảy xuống ao.

May mà buổi tối có thị vệ tuần tra, không lâu sau đã vớt nàng lên.