Chương 13
Ngoại truyện
Không biết từ khi nào, Phó Đình Diệp luôn mơ đi mơ lại một giấc mơ.
Trong giấc mơ, hắn bị người ta sỉ nhục, trốn ở góc tường run rẩy.
Bỗng có một bàn tay chìa ra trước mặt.
“Đứng lên.” Người kia nói.
Giọng nói không hề dịu dàng, nhưng đủ kiên định, khiến hắn an tâm lạ thường.
Hắn vô thức nắm chặt lấy bàn tay ấy, như người chết đuối vớ được cọc.
Nhưng ngay giây sau, bàn tay kia chợt tan ra như đom đóm.
Hắn liều mạng níu giữ, nhưng chẳng thể nắm bắt được gì.
“Yến Tích!”
Hắn hét lớn, mồ hôi lạnh đầm đìa, bừng tỉnh.
Chung quanh chỉ còn lại sự tĩnh mịch.
Phó Đình Diệp cảm thấy trái tim mình như ngâm trong nước khổ, đau nhức đến muốn nứt toác.
Người kia đã chìa tay ra với hắn trong những khoảnh khắc tồi tệ và đau khổ nhất, sao có thể bỏ rơi hắn?
Hắn không tài nào ngủ lại được nữa.
Phó Đình Diệp khoác áo ngoài, đi thẳng xuống địa lao.
Địa lao hôi hám, tối tăm, hắn quen thuộc bước đến một gian ngục.
Người phụ nử bên trong đã sớm tiều tụy, xác xơ.
Nghe thấy tiếng động, ả ta vô thức quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu.
Ả ta đã bị tra tấn đến phát điên, miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu:
“Xin hoàng thượng tha cho gia đình thần…”
Nhưng ả ta không hề hay biết, Trấn Quốc Công phủ đã sớm bị Phó Đình Diệp khép tội thông đồng với địch, tịch biên gia sản.
Toàn tộc nay chỉ còn lại một mình ả ta.
“Nếu có thể sớm ngày lật đổ thế lực nhà ngươi, trẫm cũng đâu cần nạp ngươi vào cung, Yến Tích cũng sẽ không thất vọng đến thế.”
Phó Đình Diệp vừa nói, vừa trút giận, túm lấy tóc người phụ nữ.
Nhưng không hiểu vì sao, đôi mắt người phụ nữ vốn đã phát điên bỗng nhiên trở nên sáng suốt.
Ả ta rút một cây trâm, đâm mạnh vào ngực Phó Đình Diệp.
Máu tươi tuôn ra, Phó Đình Diệp không thể tin nổi, cúi gằm mặt.
Chúc Kim Chiêu rút trâm ra, liên tục đâm tới tấp.
“Ngươi trả lại cha mẹ ta, trả lại con ta!”
Đám cai ngục đã sớm bị Phó Đình Diệp đuổi đi.
Hắn muốn kêu cứu, nhưng chỉ kịp phun ra một ngụm máu.
Không đúng, trâm này có độc!
Chẳng phải hắn đã tịch thu hết những thứ có thể gây thương tích rồi sao?
Ai đã đưa cho Chúc Kim Chiêu thứ này? Ai đã phản bội hắn?
Trong khoảnh khắc ý thức cuối cùng còn sót lại, Phó Đình Diệp âm thầm nghĩ.
Đáng tiếc, hắn không còn cơ hội đợi Lý Yến Tích quay lại thăm mình nữa rồi.
(Hết).