Yến Tích


Chương 4

07

Phó Đình Diệp trút giận lên người ta một hồi.

Đến khi tiểu thái giám run rẩy nhắc nhở, Trấn Quốc Công đã đợi ở Dưỡng Tâm Điện rồi.

Hắn mới phất tay áo, nghênh ngang bỏ đi.

Vừa lúc đó, Chúc Kim Chiêu đã ngồi bật dậy từ trên giường.

Vừa nãy còn dáng vẻ Tây Thi ôm tim, giờ đã tinh thần phấn chấn, mặt mày hồng hào.

Ả ta nháy mắt ra hiệu, lập tức có người xông lên, giữ chặt hai tay ta, ấn mạnh xuống đất.

“Tỷ tỷ đừng nghĩ nhiều.” Chúc Kim Chiêu cười khẩy nhìn ta, “Muội muội chỉ sợ tỷ tỷ nhất thời kích động, làm tổn hại đến thai nhi trong bụng muội, lại bị Hoàng thượng trách phạt…”

Nói rồi, ả ta giả vờ thở dài.

“Tỷ tỷ nói xem phải làm sao đây? Vận may của muội muội tốt như vậy đấy.”

“Ngoài có phụ thân làm chỗ dựa, cái bụng này cũng một phát ăn ngay, không như tỷ tỷ, hưởng bao nhiêu phúc mà bụng vẫn chẳng có động tĩnh gì.”

Nói xong, ả ta vẫy tay, sai người khiêng một chiếc giường quý phi đến, rồi gọi tất cả mọi người vào đại điện.

“Không phải tỷ tỷ thích hát lắm sao? Hôm nay hát cho đã vào, tiện thể cho mọi người mở mang tầm mắt.”

Ta cố gắng giãy giụa.

Nhưng mụ già đè ta xuống lại khỏe phi thường.

Cân nhắc vài giây, ta ngước mắt nhìn Chúc Kim Chiêu:

“Ngươi lại đây, ta có bí mật muốn nói.”

Chúc Kim Chiêu khinh miệt liếc ta:

“Ngươi tưởng ta ngốc chắc? Đừng hòng kéo dài thời gian.”

Một lát sau.

Thấy ta vẫn im lặng, Chúc Kim Chiêu vén váy tiến đến trước mặt ta.

Đế giày hoa giẫm mạnh lên đầu ngón tay ta, dùng sức nghiền đi nghiền lại.

“Rốt cuộc ngươi có hát không? Lúc trước quyến rũ Hoàng thượng, chẳng phải ngươi hát rất hay sao?”

Ta đau đến toát mồ hôi lạnh.

Thừa lúc ả ta định giẫm tiếp, ta vội túm lấy tua rua trên giày ả ta.

Chúc Kim Chiêu không kịp đề phòng, loạng choạng ngã ngửa ra sau.

Cả đại điện nhốn nháo, mọi người hốt hoảng chạy đến đỡ ả ta.

Nhân cơ hội này, ta nhanh chân trốn khỏi Quỳnh Hoa điện.

08

Ta không biết Chúc Kim Chiêu đã mách lẻo với Phó Đình Diệp những gì.

Đêm đó, hắn lại hùng hổ xông đến tẩm điện của ta.

“Lý Yến Tích, rốt cuộc ngươi muốn gì?”

“Trước đây trẫm sao không nhận ra ngươi lại ghen tuông đến vậy? Ngươi suýt chút nữa đã hại Chiêu nhi sảy thai, gây ra đại họa cho trẫm!”

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

“Ngươi thật sự cho rằng trên địa bàn của nàng ta, ta có thể làm hại được nàng ta sao?”

Phó Đình Diệp ngẩn người.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn dường như thoáng dao động.

Nhưng có lẽ chỉ là do ta nhìn lầm.

“Ngươi đi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi.”

“Đây là thái độ gì vậy? Lý Yến Tích! Trẫm là hoàng đế, ngươi là phi tần, cả hậu cung này, trừ ngươi ra, còn ai dám vô lễ với trẫm như vậy?”

Ta nghe mà vừa mệt mỏi vừa bực bội, ngước mắt liếc nhìn hắn.

“Vậy ngươi mau đi tìm các phi tần đi, đừng ở chỗ ta mà xui xẻo.”

Không ngờ câu nói này lại chọc giận Phó Đình Diệp.

Hắn đột ngột bóp lấy cổ ta, ấn mạnh ta xuống giường.

“Ngươi đang bóng gió cái gì vậy?”

“Chẳng phải ngươi đang ghen tị vì Chiêu nhi có thể sinh con cho trẫm sao? Vậy bụng của ngươi sao không cố gắng lên đi!”

“Nếu nó mà chịu cố gắng một chút, ngươi cũng đâu cần phải bịa ra cái chuyện nữ nhi công lược không thể sinh con để lừa trẫm, thật là nực cười!”

Ta bị bóp đến nghẹt thở.

Nhưng sự chán ghét trong lòng vẫn thôi thúc ta mở miệng:

“Ta thật hối hận vì đã cứu ngươi, đáng lẽ lúc trước nên để ngươi chết ở Bắc Địch…”

Phó Đình Diệp càng lúc càng giống như phát điên.

Hắn bắt đầu dùng sức xé quần áo ta.

“Ngươi đang giở trò gì vậy?”

“Chẳng phải tại bụng ngươi không chịu sinh sao?”

“Trẫm cho ngươi cơ hội, ngươi sinh đi!”

Ta liều mạng phản kháng.

Nhưng bàn tay vừa bị nghiền nát đau nhức như kim châm.

Sức lực của ta và hắn quá chênh lệch.

Rất nhanh, màn giường lay động trên đỉnh đầu.

Phó Đình Diệp vẫn hung hăng nói với ta:

“Trẫm cho ngươi cơ hội, cho ngươi cơ hội mà!”

Miệng ta đầy mùi máu tanh.

“Phó Đình Diệp, đừng khiến ta hận ngươi.”

Nhưng hắn vẫn không dừng lại.